Trần Đức Hè – Bản hùng ca thầm lặng của thanh niên xung phong
Trên tuyến lửa Quảng Bình những năm tháng chiến tranh ác liệt, có những con người đã lấy chính tuổi xuân và sinh mệnh của mình để giữ cho mạch máu giao thông không bao giờ đứt đoạn. Anh hùng liệt sĩ Trần Đức Hè là một trong những con người tiêu biểu như thế – một thanh niên xung phong dũng cảm, một “kiện tướng” phá bom nổ chậm, đã hóa thân mình thành biểu tượng bất tử của tinh thần cảm tử vì Tổ quốc.
Trên tuyến lửa Quảng Bình những năm tháng chiến tranh ác liệt, có những con người đã lấy chính tuổi xuân và sinh mệnh của mình để giữ cho mạch máu giao thông không bao giờ đứt đoạn. Anh hùng liệt sĩ Trần Đức Hè là một trong những con người tiêu biểu như thế – một thanh niên xung phong dũng cảm, một “kiện tướng” phá bom nổ chậm, đã hóa thân mình thành biểu tượng bất tử của tinh thần cảm tử vì Tổ quốc.
Sinh ra trong một gia đình bần nông ở xã Phù Hóa, huyện Quảng Trạch, Trần Đức Hè lớn lên giữa gian khó, sớm thấm thía nỗi đau mất mát do chiến tranh gây ra cho quê hương. Năm 1965, hưởng ứng phong trào “5 xung phong”, khi tuổi đời còn rất trẻ, anh tình nguyện gia nhập lực lượng TNXP C759, nhận nhiệm vụ đặc biệt nguy hiểm: phá bom nổ chậm trên các tuyến đường huyết mạch, trong đó có đường 12A – tuyến chi viện chiến lược cho tiền tuyến miền Nam.
Giữa mưa bom, bão đạn, khi mặt đường còn bốc khói, Trần Đức Hè vẫn bình tĩnh cắm tiêu, nghiên cứu cấu tạo bom và trực tiếp vô hiệu hóa những quả bom nổ chậm chết người. Sự gan dạ, mưu trí và tinh thần không sợ hy sinh đã khiến anh được đồng đội gọi bằng cái tên vừa thân thương, vừa kính phục: “khắc tinh” của bom nổ chậm. Mỗi lần anh bước ra trận địa cũng là một lần đối diện ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết.
Đỉnh cao của tinh thần anh hùng ấy là “lễ truy điệu sống” tại tuyến đường Ba Trại. Trước tình thế bom nổ chậm dày đặc, nguy cơ tắc đường đe dọa nghiêm trọng việc chi viện cho chiến trường, Trần Đức Hè đã viết quyết tâm thư, sẵn sàng hiến dâng mạng sống của mình để bảo đảm thông tuyến. Anh ra đi khi mới 21 tuổi, độ tuổi đẹp nhất của đời người, để con đường sống của Tổ quốc được tiếp nối.
Sự hy sinh của anh không chỉ là mất mát lớn lao đối với gia đình, đồng đội, mà còn là minh chứng rực sáng cho tinh thần “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh” của thế hệ thanh niên xung phong Việt Nam. Việc Đảng và Nhà nước truy tặng anh danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, cùng các huân chương cao quý, là sự ghi nhận xứng đáng cho một cuộc đời ngắn ngủi nhưng vô cùng cao cả.
Nhớ về Anh hùng liệt sĩ Trần Đức Hè, chúng ta không khỏi nghẹn ngào và tự hào. Máu xương của anh đã hòa vào đất đá tuyến lửa Quảng Bình, để hôm nay những con đường bình yên nối dài đất nước. Cuộc đời anh là lời nhắc nhở sâu sắc cho thế hệ hôm nay: hãy sống có lý tưởng, có trách nhiệm, biết trân trọng hòa bình và không ngừng cống hiến, để xứng đáng với những tuổi xuân đã hóa thành bất tử vì độc lập, tự do của dân tộc.



