TRẦN ĐỨC – KHẨU TRUNG LIÊN GIỮ ĐƯỜNG CHO ĐỒNG ĐỘI
Sinh năm 1917 tại Thanh Hóa, Trần Đức xung phong nhập ngũ sau khi quân Pháp nổ súng xâm lược Nam Bộ năm 1945. Ông nổi tiếng với khả năng sử dụng trung liên, tham gia 40 trận đánh và nhiều lần dùng hỏa lực tạo điều kiện cho đồng đội tiến công. Tháng 11-1950, khi đại đội bị bao vây bốn phía, Trần Đức nhận nhiệm vụ ở lại dùng trung liên chặn địch, mở đường cho đơn vị rút khỏi vòng vây. Ông chiến đấu đến hơi thở cuối cùng và anh dũng hy sinh. Ngày 7-5-1956, Trần Đức được truy tặng Huân chương Quân công hạng Nhì và danh hiệu Anh hùng LLVT nhân dân.
Tháng 11 năm 1950, giữa vòng vây bốn phía của quân Pháp, một người lính vẫn nằm lại phía sau cùng khẩu trung liên.
Phía trước ông là quân địch đông gấp nhiều lần, có máy bay và pháo binh yểm trợ. Phía sau là những đồng đội đang tìm cách mở đường rút khỏi vòng vây.
Nhiệm vụ của ông rất rõ ràng:
Dùng hỏa lực chặn địch, giữ đường cho đồng đội rút lui.
Người chiến sĩ ấy là Trần Đức.
Ông sinh năm 1917 tại Thanh Hóa. Khi quân Pháp nổ súng xâm lược Nam Bộ ngày 23-9-1945, Trần Đức xung phong nhập ngũ, lên đường vào Nam chiến đấu.
Sau này, ông trở thành Tiểu đội trưởng bộ binh thuộc Đại đội 212, Tiểu đoàn 19, Trung đoàn 108, Đại đoàn 305.
Trong khoảng bốn năm chiến đấu, Trần Đức tham gia 40 trận đánh. Vũ khí gắn liền với tên tuổi của ông là khẩu trung liên.
Ông sử dụng súng thành thạo và chính xác, thường đảm nhiệm việc áp chế hỏa lực đối phương, tạo thời cơ cho đồng đội xung phong. Theo tư liệu, trong quá trình chiến đấu, Trần Đức đã trực tiếp tiêu diệt khoảng 200 tên địch và bắn hỏng 7 xe quân sự.
Một trong những trận đánh thể hiện rõ bản lĩnh của người chiến sĩ trung liên diễn ra vào tháng 2-1949 tại khu vực phía nam Thừa Thiên Huế.
Hai đại đội của ta bị hơn 1.000 quân địch bao vây.
Đại đội của Trần Đức được bố trí phục kích trên đường cái, phía trước lại có một con sông. Tình thế vô cùng khó khăn. Nếu hỏa lực của đối phương áp đảo, đội hình chiến đấu có thể nhanh chóng rơi vào nguy hiểm.
Trần Đức ôm chắc khẩu trung liên.
Khi quân địch xuất hiện, ông nổ súng.
Những loạt đạn liên tục khiến đối phương phải phân tán lực lượng để đối phó. Trận chiến kéo dài suốt một ngày. Hết đợt tiến công này đến đợt tiến công khác, Trần Đức vẫn kiên trì bám vị trí.
Ba đợt phản công của địch lần lượt bị đánh lui.
Theo tư liệu, riêng trong trận này, hỏa lực của Trần Đức đã làm chết và bị thương khoảng 70 quân địch, góp phần cùng đơn vị đập tan cuộc tiến công.
Nhưng với người tiểu đội trưởng ấy, khẩu trung liên không chỉ là vũ khí để lập chiến công.
Sau mỗi trận đánh, ông còn tận tình hướng dẫn đồng đội cách sử dụng súng. Người nào chưa thành thạo, ông chỉ bảo. Người nào gặp khó khăn, ông động viên. Trong sinh hoạt cũng như chiến đấu, Trần Đức luôn cố gắng làm gương cho anh em.
Rồi đến tháng 11-1950, ông bước vào trận đánh cuối cùng của cuộc đời.
Lần này, lực lượng đối phương rất đông, lại được máy bay và pháo binh yểm trợ.
Chỉ trong một ngày, đại đội của Trần Đức bị bao vây từ bốn phía.
Trước nguy cơ đơn vị bị khóa chặt, chỉ huy quyết định tìm cách mở đường đưa lực lượng thoát khỏi vòng vây.
Nhưng muốn đồng đội rút được, phải có người ở lại dùng hỏa lực ngăn đối phương áp sát.
Trần Đức nhận nhiệm vụ ấy.
Khẩu trung liên một lần nữa được đặt vào vị trí chiến đấu.
Ông liên tục nổ súng về phía quân địch, cố gắng ghìm chân đối phương để đồng đội có thêm thời gian mở đường.
Khoảng cách giữa hai bên ngày càng thu hẹp.
Vòng vây ngày càng siết chặt.
Nhưng Trần Đức vẫn chiến đấu.
Ông hiểu rằng mỗi phút mình giữ được vị trí là thêm một phút cho đồng đội phía sau.
Và lần này, người lính trung liên không trở về.
Trần Đức chiến đấu đến hơi thở cuối cùng và anh dũng hy sinh tại trận địa.
Cuộc đời ông dừng lại khi mới ngoài ba mươi tuổi. Nhưng từ 40 trận đánh cho đến trận chiến cuối cùng, hình ảnh nổi bật nhất vẫn là một người chiến sĩ bình tĩnh bên khẩu trung liên, lấy hỏa lực của mình che chở cho bước tiến và cả đường lui của đồng đội.
Ông được tặng Huân chương Chiến công hạng Nhì, nhiều lần được Liên khu khen thưởng.
Ngày 7-5-1956, Trần Đức được truy tặng Huân chương Quân công hạng Nhì và danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Có những người lính trở thành anh hùng bằng một khoảnh khắc phi thường.
Với Trần Đức, đó còn là cả một hành trình: từ ngày xung phong lên đường khi Nam Bộ vang tiếng súng, qua hàng chục trận chiến, đến phút cuối cùng vẫn ở lại bên khẩu trung liên.
Đồng đội cần tiến lên, ông dùng súng mở đường.
Đồng đội cần rút lui, ông lại dùng chính khẩu súng ấy giữ đường.
Và trong trận đánh cuối cùng, Trần Đức đã ở lại phía sau để đồng đội có thể trở về.


