Trần Đức Thái – Thương binh “tàn nhưng không phế”
Trần Đức Thái – Thương binh “tàn nhưng không phế”
Trần Đức Thái sinh năm 1954 tại xã Định Hải, huyện Thiệu Yên, tỉnh Thanh Hóa, nhập ngũ năm 1972 khi mới 18 tuổi. Trong những năm 1972–1974, ông chiến đấu ở chiến trường Tây Nguyên, hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ và được tặng Huân chương Chiến công Giải phóng hạng ba. Sau đó, do bị thương nặng, ông điều trị và an dưỡng nhiều năm tại các bệnh viện quân đội.
Năm 1984, với thương tật hạng 2/4, ông xin trở về quê hương sinh sống. Dù được Nhà nước nuôi dưỡng và địa phương miễn giảm nhiều nghĩa vụ, Trần Đức Thái không hề ỷ lại. Ông luôn khắc ghi lời Bác Hồ dạy: “Thương binh tàn nhưng không phế”. Vượt qua đau đớn và khó khăn kinh tế, ông tích cực tham gia công tác xã hội: làm đội trưởng bảo vệ đê, đội trưởng văn nghệ, đội trưởng bóng chuyền xã… Việc gì ông cũng tận tụy, trách nhiệm, được nhân dân tin yêu.
Chiều 5 tháng 8 năm 1985, tại cửa hàng hợp tác xã xã Định Hải xảy ra một vụ cướp. Nghe tiếng tri hô, Trần Đức Thái lập tức chạy tới. Tên cướp tay cầm lựu đạn, tay vác kiện vải, đe dọa mọi người rồi tìm đường tẩu thoát. Trong khi nhiều người hoảng sợ, ông không chùn bước, kiên quyết đuổi bắt, cùng sự hỗ trợ của anh Lê Mạnh Tuấn.
Bị truy đuổi gắt gao, tên cướp rút chốt lựu đạn nhằm sát hại những người đang áp sát. Trong khoảnh khắc sinh tử, Trần Đức Thái bình tĩnh lao tới, dùng gối đánh mạnh làm hắn ngã gục, rồi nhanh chóng dẫm chặt tay cầm lựu đạn xuống bùn để giảm sức sát thương. Quả lựu đạn phát nổ, ông bị cụt một chân. Nhưng tên cướp đã bị khống chế, tài sản hợp tác xã được thu hồi đầy đủ, người dân an toàn.
Hành động dũng cảm, mưu trí ấy đã trở thành tấm gương sáng về tinh thần trách nhiệm và ý chí kiên cường của người lính năm xưa.
Ngày 22 tháng 12 năm 1986, Trần Đức Thái được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân – xứng đáng với phẩm chất cao đẹp của người thương binh suốt đời vì nhân dân.


