Bài viết

Trần Đức Tính - người con ưu tú của Quảng Ninh

Quảng Trị05/06/2026Phạm Thị Diệu Thúy (Đoàn trường THPT chuyên Võ Nguyên Giáp)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng đất nước vừa lặng yên tiếng súng, có một thế hệ thanh niên đã gác lại những ước mơ riêng để lên đường bảo vệ bình yên cho Tổ quốc. Một trong những gương mặt tiêu biểu ấy là ông Trần Đức Tính, người con ưu tú của Quảng Ninh, Quảng Bình cũ nay là tỉnh Quảng Trị. Câu chuyện về cuộc đời binh nghiệp của ông là một minh chứng cho lòng quả cảm và tinh thần trách nhiệm của thế hệ đi trước.

Khúc dạo đầu của tuổi trẻ anh hùng sinh năm 1959, ông Trần Đức Tính lớn lên trong những ngày đất nước đang chuyển mình mạnh mẽ. Năm 1976, khi vừa tròn 17 tuổi – cái tuổi còn mang nhiều nét ngây ngô của một cậu bé – ông đã quyết định nhập ngũ. Rời xa gia đình và quê hương Quảng Ninh, người chiến sĩ trẻ mang theo hành trang là lòng yêu nước nồng nàn, bắt đầu nhiệm vụ tại Sông Gianh (Quảng Bình) trước khi chuyển về chốt giữ tại cửa khẩu Lao Bảo (Đông Hà - Quảng Trị).

Những ngày đầu thống nhất Đất nước năm 1976 vừa ra khỏi cuộc chiến tranh trường kỳ, dù niềm vui thống nhất còn đó nhưng những khó khăn chồng chất cũng bắt đầu lộ diện. Cơ sở vật chất bị tàn phá nặng nề, kinh tế kiệt quệ, đời sống nhân dân thiếu thốn trăm bề. Giữa lúc ấy, người lính trẻ Trần Đức Tính phải đối mặt với muôn vàn thử thách tại những vùng biên cương xa xôi. Tại Sông Gianh hay biên giới Lao Bảo, tình hình an ninh còn rất phức tạp. Ông cùng đồng đội phải ngày đêm thức trắng canh giữ, vừa bảo vệ chủ quyền biên giới, vừa trực tiếp giúp dân ổn định cuộc sống sau đống đổ nát của chiến tranh. Dưới cái nắng cháy da của miền Trung và những đêm biên thùy lạnh buốt, cậu thiếu niên 17 tuổi năm nào đã trưởng thành trong khói bụi và gian khổ, trở thành một người lính can trường, là điểm tựa vững chắc cho nhân dân vùng biên.

Qua câu chuyện thời hoa lửa, em không khỏi ngỡ ngàng trước sự dũng cảm của một cậu bé chỉ mới 17 tuổi. Ở tuổi ấy, chúng em bây giờ vẫn còn được bao bọc trong vòng tay cha mẹ, nhưng ông đã khoác lên mình bộ quân phục, gánh vác cả một trọng trách với quốc gia. Em cảm thấy sự khâm phục sâu sắc trước sự kiên cường của ông khi đối mặt với cái đói, cái khổ và sự thiếu thốn của những năm đầu sau chiến tranh.

Qua đó, là bài học sống động về tinh thần sẵn sàng và trách nhiệm. Nó nhắc nhở thế hệ trẻ rằng: Hòa bình không chỉ là kết thúc chiến tranh, mà còn là quá trình giữ gìn và xây dựng đầy gian nan. Mỗi cá nhân, dù ở lứa tuổi nào, cũng có thể đóng góp sức mình cho sự bình yên của dân tộc. Cần biết trân trọng giá trị của sự ổn định và an ninh mà cha ông đã đánh đổi bằng cả tuổi trẻ để có được.

Em học được bài học về sự dấn thân. Ông không đợi đến khi trưởng thành hẳn mới cống hiến, mà sẵn sàng lên đường khi Tổ quốc cần. Em học được rằng sức mạnh không nằm ở tuổi tác mà nằm ở ý chí và lòng kiên định. Điều đó thôi thúc em phải học tập và rèn luyện bản thân thật tốt để có thể trở thành một người có ích cho xã hội. Những người đã thầm lặng bảo vệ biên cương khi đất nước còn nhiều khó khăn mà đôi khi chúng ta vô tình lãng quên là một phần của lịch sử hào hùng trên mảnh đất Quảng Trị nắng gió.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn