Trần Duy Hoan - Người anh hùng dùng chính thân mình để nối mạch thông tin

Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân Trần Duy Hoan là người con của vùng quê Bình Lục, Hà Nam. Tuổi thơ của ông là những mảnh vỡ ký ức đau buồn vì chiến tranh tàn khốc. Năm ông lên 9, thảm kịch ập đến khi cả cha và mẹ đều ngã xuống dưới họng súng của giặc Pháp. Từ trong đau thương, cậu bé mồ côi ấy đã nung nấu ý chí phải lớn thật nhanh để cầm súng, trả thù cho bố mẹ và đất nước.
Năm 1968, ông Hoan xung phong nhập ngũ thế nhưng ông lại gầy gò, ốm yếu, chỉ vọn vẹn có 37kg. Để được đi bộ đội, trong lúc gọi tên khám sức khỏe, ông phải "gian lận" bằng cách nhờ người khác vào cân hộ cho đủ tiêu chuẩn. Sau thời gian huấn luyện, tháng 10/1968, ông được điều về làm chiến sĩ Đại đội 5, Tiểu đoàn 80, Trung đoàn 134 (nay là Lữ đoàn 134, Binh chủng Thông tin liên lạc). Đầu năm 1972, ông được cấp trên điều về chỉ huy Tổ 29, Trung đội 1, Đại đội 5 với nhiệm vụ đảm bảo đường dây thông tin dài khoảng 15km từ Đồng Hới (Quảng Bình) kéo dài đến phà Long Đại, huyện Quảng Ninh (Quảng Bình).
Ông Hoan cùng đồng đội lựa chọn chỗ vệ suối cao ráo, đào hầm làm nơi trú ẩn để tránh bom đạn của địch. Mỗi khi dứt một trận bom, ông và đồng đội lại kiểm tra tín hiệu đường dây và khắc phục nếu đường dây bị đứt. Có những ngày, địch đánh phá nhiều lần, ông và đồng đội phải khắc phục đến gần 20 mối nối.
Vào ngày 20/6/1972, ngay sau khi trận bom của địch kết thúc, Tổ 29 tiến hành kiểm tra và phát hiện một sự cố về thông tin tại khu vực gần phà Long Đại. Không chút do dự, ông Hoan đã tình nguyện nhận nhiệm vụ nối lại đường dây. Với dụng cụ trên tay, ông nhanh chóng di chuyển trong làn khói bom dày đặc. Dựa vào kinh nghiệm, ông linh cảm máy bay địch rất có thể sẽ quay lại oanh tạc khu vực này. Ông men theo sợi dây cáp, băng qua một khu rừng gần phà Long Đại thì tìm thấy nơi đường dây bị đứt. Không một phút chậm trễ, ông Hoan dùng hai tay kéo căng hai đầu dây và cho chúng chạm vào nhau.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Để giữ chặt hai đầu dây, ông đưa chúng vào miệng và dùng hàm răng cắn chặt lấy. Tay trái giữ một đầu dây, tay phải với lấy chiếc kìm phía sau. Bất ngờ, một dòng điện xuyên qua người khiến ông tê dại. Nhận ra đây là cuộc gọi chỉ huy quan trọng từ cấp trên, ông Hoan lập tức dùng răng siết chặt hai đầu dây đứt, khôi phục tín hiệu thông tin liên lạc. Đường dây thông suốt cho đến khi cuộc gọi kết thúc, cũng là lúc toàn thân ông kiệt quệ, co quắp vì điện giật.
Chỉ riêng trong năm 1972, ông Hoan đã thực hiện hơn 150 lần khôi phục liên lạc giữa làn bom đạn khốc liệt của kẻ thù. Có một lần, sau nhiều ngày địch bắn phá không ngừng, Tổ 29 bị cô lập, đường tiếp tế lương thực bị cắt đứt. Cả tổ rơi vào tình trạng kiệt sức vì đói. Thế nhưng, khi đường dây liên lạc lại bị gián đoạn, ông Hoan vẫn gượng dậy, bám trụ bên ngoài để sửa chữa. Vừa ra khỏi hầm, một mảnh bom bi văng trúng vào phần mềm sau lưng ông. Dù đau đớn, máu chảy, ông vẫn kiên trì tìm kiếm và nối lại đường truyền.
Ngay sau khi hoàn thành nhiệm vụ, ông cảm thấy choáng váng và ngất đi. Khi tỉnh lại, ông thấy mình đang nằm trong lán của một đơn vị thanh niên xung phong. Qua lời kể, mọi người phát hiện ông nằm bất tỉnh trên cuộn dây thông tin khi họ đang khắc phục hậu quả bom đạn. Kiểm tra kỹ, họ nhận thấy ông vẫn còn thở và ngay lập tức tiến hành sơ cứu. Có lẽ, ông ngất đi do kiệt sức và mất máu. Sau khi được chăm sóc, ông dần hồi phục và trở về đơn vị, tiếp tục chiến đấu.
Năm 1993, vì hoàn cảnh gia đình, ông Hoan xin nghỉ hưu rồi trở về quê sinh sống.Người anh hùng ấy là hiện thân của lòng quả cảm và ý chí kiên cường. Ông không chỉ chiến đấu bằng vũ khí mà còn bằng cả trái tim nồng nàn yêu nước, sẵn sàng hi sinh tính mạng để bảo vệ thông tin liên lạc - mạch máu của chiến trường.



