Cựu chiến binh

TRẦN DUY HOAN – NGƯỜI GIỮ MẠCH LIÊN LẠC GIỮA MƯA BOM QUẢNG TRỊ

Trần Duy Hoan sinh năm 1950, quê xã Vũ Bàn, huyện Bình Lục, tỉnh Nam Hà, nhập ngũ tháng 2-1968. Là chiến sĩ thông tin đường dây, trong Chiến dịch Quảng Trị năm 1972, ông phụ trách cùng tổ bảo đảm 15 km đường dây, trực tiếp 157 lần đi nối dây giữa lúc địch đánh phá ác liệt. Có lần bị ba vết thương vẫn tiếp tục nối dây; có ngày đêm làm việc không nghỉ để khôi phục liên lạc. Ngày 23-9-1973, Trần Duy Hoan được tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân giải phóng.

Hưng Yên22/08/2026Xã Thạnh Mỹ Tây (Đoàn xã Thạnh Mỹ Tây)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trên chiến trường, có những người lính xông lên phía trước với súng trong tay. Nhưng cũng có những người âm thầm mang trên vai những cuộn dây, chiếc máy thông tin và một nhiệm vụ tưởng như giản dị mà vô cùng quan trọng:

Giữ cho mệnh lệnh chỉ huy không bao giờ bị gián đoạn.

Trần Duy Hoan là một người lính như thế.

Sinh năm 1950 tại xã Vũ Bàn, huyện Bình Lục, tỉnh Nam Hà, tháng 2-1968, khi vừa bước sang tuổi mười tám, ông nhập ngũ. Sau quá trình rèn luyện và chiến đấu, Trần Duy Hoan trở thành chiến sĩ thông tin đường dây, rồi tiểu đội trưởng thông tin thuộc Đại đội 5, Tiểu đoàn 8, Trung đoàn 134, Bộ tư lệnh Thông tin liên lạc.

Sức khỏe không thật tốt, nhưng điều đó không ngăn được người chiến sĩ trẻ hoàn thành nhiệm vụ. Từ chiến trường Lào đến Trị - Thiên, ông kiên trì bám máy, bám dây, giữ cho những đường liên lạc nối các đơn vị với sở chỉ huy luôn hoạt động.

Và đến Quảng Trị năm 1972, phẩm chất của người lính thông tin ấy được thử thách trong những ngày chiến đấu đặc biệt ác liệt.

15 KILÔMÉT ĐƯỜNG DÂY GIỮA MƯA BOM

Trong Chiến dịch Quảng Trị, tổ của Trần Duy Hoan được giao bảo đảm một tuyến đường dây dài:

15 KILÔMÉT

Đó không đơn thuần là 15 km dây thông tin.

Đằng sau đường dây ấy là những mệnh lệnh chiến đấu, những báo cáo từ trận địa, những thông tin cần được truyền đi chính xác và kịp thời. Chỉ một đoạn dây bị đứt cũng có thể làm gián đoạn việc chỉ huy.

Trong khi đó, máy bay và pháo binh liên tục đánh phá.

Dây vừa nối xong có thể lại bị bom phá đứt.

Trần Duy Hoan cùng đồng đội cứ thế bám tuyến.

Trong suốt chiến dịch, riêng ông đã:

157 LẦN ĐI NỐI DÂY

Nhiều lần, việc nối dây diễn ra ngay trong lúc bom đạn vẫn đang đánh xuống.

29-3-1972 – BA VẾT THƯƠNG, VẪN PHẢI NỐI DÂY

Ngày 29-3-1972, máy bay và pháo binh địch đánh phá dữ dội.

Đường dây bị phá đứt một đoạn dài tới hai khoảng cột.

Trần Duy Hoan lập tức lên đường khắc phục.

Giữa lúc làm nhiệm vụ, ông trúng đạn và mang trên người:

3 VẾT THƯƠNG

Máu chảy nhiều.

Trong hoàn cảnh thông thường, một người bị thương như vậy cần được đưa về phía sau.

Nhưng đường dây đang đứt.

Thông tin phục vụ chỉ huy chiến đấu đang bị gián đoạn.

Trần Duy Hoan tiếp tục cố gắng nối lại đường dây.

Đối với người chiến sĩ thông tin lúc ấy, vết thương có thể chờ được, nhưng mệnh lệnh chiến đấu thì không.

15-5-1972 – MỞ MỘT ĐƯỜNG DÂY KHÁC QUA TRỌNG ĐIỂM

Ngày 15-5-1972, máy bay địch đánh phá tuyến dây do tổ Trần Duy Hoan phụ trách liên tục:

TỪ 6 GIỜ SÁNG ĐẾN 18 GIỜ

Suốt mười hai giờ, khu vực đường dây trở thành một trọng điểm đánh phá.

Nếu cứ nối lại trên tuyến cũ, đường dây có thể tiếp tục bị phá hỏng.

Trần Duy Hoan đề xuất một phương án khác:

Mắc đường dây vòng qua trọng điểm.

Ông cùng tổ bắt tay thực hiện.

Nhưng trên con đường mới là bom bi chưa nổ, luôn có thể gây thương vong cho những người đi qua.

Trần Duy Hoan đi trước.

Ông trực tiếp xử lý hàng chục quả bom bi để mở đường, giúp đồng đội triển khai tuyến dây mới an toàn.

Cuối cùng, đường dây được nối.

Thông tin liên lạc lại thông suốt.

CÓ NGÀY ĐƯỜNG DÂY BỊ ĐỨT 10 LẦN

Từ ngày 10 đến 28-6-1972, yêu cầu bảo đảm thông tin ngày càng khẩn trương.

Bom đạn liên tục trút xuống tuyến dây.

Có ngày:

DÂY BỊ ĐỨT TỚI 10 LẦN

Điều đó đồng nghĩa với việc người lính thông tin phải liên tục rời vị trí, tìm đến nơi bị đứt giữa vùng đang bị đánh phá, nối lại dây rồi trở về.

Dây lại đứt.

Lại lên đường.

Ban ngày cũng như ban đêm.

Trần Duy Hoan vẫn kiên trì bám tuyến, bất chấp nguy hiểm để duy trì liên lạc cho đơn vị.

Công việc ấy không có tiếng súng xung phong, nhưng mỗi lần bước ra khỏi nơi trú ẩn để tìm đoạn dây đứt cũng là một lần người chiến sĩ phải đối mặt với bom đạn.

MỘT NGÀY MỘT ĐÊM KHÔNG NGHỈ

Ngày 6-8-1972, nhiều đợt máy bay B-52 đánh bom làm đường dây bị đứt ở nhiều đoạn.

Trần Duy Hoan động viên cả tổ:

Phải quyết tâm nối lại đường dây.

Riêng ông đi sửa chữa, nối dây:

MỘT NGÀY MỘT ĐÊM KHÔNG NGHỈ

Sau khi hoàn thành phần việc của tổ mình, Trần Duy Hoan không dừng lại.

Biết tổ bạn vẫn đang gặp khó khăn, ông tiếp tục sang hỗ trợ.

Những đoạn dây lần lượt được nối lại.

Đường liên lạc được khôi phục kịp thời, bảo đảm cho cấp trên tiếp tục chỉ huy chiến đấu.

Đó cũng là một nét đặc biệt trong phẩm chất của Trần Duy Hoan: hoàn thành nhiệm vụ của mình chưa phải là kết thúc nếu đồng đội vẫn còn cần giúp đỡ.

157 LẦN – MỘT CON SỐ, MỘT PHẨM CHẤT

Nếu những người lính bộ binh có thể được nhớ đến qua số trận đánh, người lính pháo binh qua những mục tiêu bị tiêu diệt, thì dấu ấn đặc biệt của Trần Duy Hoan được ghi lại bằng một con số:

157 LẦN

157 lần đi nối dây giữa chiến trường Quảng Trị ác liệt.

Có lần bị thương.

Có ngày đường dây đứt tới 10 lần.

Có thời điểm phải làm việc một ngày một đêm không nghỉ.

Có những đoạn đường phải xử lý bom bi để đồng đội có thể đi qua.

Tất cả chỉ nhằm thực hiện một nhiệm vụ:

GIỮ VỮNG MẠCH THÔNG TIN CHỈ HUY

Trần Duy Hoan còn tích cực học hỏi đồng đội để nâng cao trình độ kỹ thuật. Những kinh nghiệm có được trong thực tế, ông không giữ riêng cho mình mà nhiệt tình hướng dẫn những chiến sĩ mới nhanh chóng làm chủ nghiệp vụ.

Sự bền bỉ, trách nhiệm và tinh thần đồng đội ấy giúp người chiến sĩ thông tin hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ giữa một trong những chiến trường ác liệt nhất.

DẤU ẤN CÒN LẠI

Trần Duy Hoan được tặng:

🏅 1 Huân chương Chiến công Giải phóng hạng Ba
🏅 2 bằng khen và nhiều giấy khen

Ngày 23 tháng 9 năm 1973, ông được Chính phủ Cách mạng lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam tặng danh hiệu:

ANH HÙNG LỰC LƯỢNG VŨ TRANG NHÂN DÂN GIẢI PHÓNG

Trong câu chuyện về chiến trường Quảng Trị, bên cạnh những trận đánh dữ dội còn có những người lính lặng lẽ chạy dọc những tuyến dây giữa mưa bom để giữ cho mệnh lệnh được truyền đi.

Trần Duy Hoan là một trong những người như thế.

Dấu ấn của ông không nằm ở một trận đánh duy nhất, mà nằm trên 15 km đường dây, trong 157 lần lao ra nối lại những đoạn dây bị bom đạn phá đứt.

Dây có thể đứt nhiều lần, nhưng người chiến sĩ thông tin vẫn bám tuyến. Bởi phía sau mỗi sợi dây được nối lại là mạch chỉ huy của chiến trường được tiếp tục thông suốt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn