Trần Duy Thanh Hoàng
NGUYỄN THỊ HƯỜNG – CÔ Y TÁ TRẠM XÁ TRƯỜNG SƠN GIỮA BOM B52
NGUYỄN THỊ HƯỜNG – CÔ Y TÁ TRẠM XÁ TRƯỜNG SƠN GIỮA BOM B52
Trong mạng lưới trạm xá trên đường Trường Sơn, trạm xá số 72 ở Sa Nghĩa từng là nơi đón nhận số lượng thương binh lớn nhất vào năm 1967–1969. Giữa khói bom, tiếng trực thăng và những cơn mưa rừng bất tận, có một cô y tá nhỏ bé nhưng đặc biệt gan dạ — Nguyễn Thị Hường, người các đồng đội gọi là “cô y tá không tên”, bởi hồ sơ lúc ấy thất lạc gần hết do bom phá hủy.
Hường quê Hà Tĩnh, mới 20 tuổi đã xung phong vào tuyến lửa. Công việc hàng ngày của cô là rửa vết thương, tiêm thuốc, cắt lọc hoại tử và chăm sóc thương binh bị sốt rét ác tính. Điều kiện thiếu thốn đến mức bông băng phải luộc lại nhiều lần, thuốc chỉ đủ dùng cho những ca nặng. Nhưng cô chưa từng than vãn, luôn động viên thương binh bằng nụ cười và giọng nói nhẹ như gió rừng.
Ngày 12/5/1968, một tốp B52 rải bom xuống cả tiểu khu. Dù được lệnh rút vào hầm, Hường vẫn lao ngược ra để cứu một thương binh bị bỏng nặng đang kẹt trong lán. Bom thứ hai nổ, sức ép hất cô xuống sườn đất, máu chảy đầy chân. Nhưng khi nghe tiếng kêu của thương binh, cô cố lết đến, dìu anh vào hầm trú ẩn. Đồng đội kể rằng khi bác sĩ tìm thấy cô, Hường vẫn đang kiểm tra mạch cho thương binh dù bản thân bị thương nặng.
Sau chiến tranh, cô trở về quê, làm y tá xã cho đến năm 1999 thì qua đời sau cơn bạo bệnh. Tên cô ít được nhắc đến vì hồ sơ trạm xá thất lạc, chỉ còn trong vài dòng hồi ký của bác sĩ quân y từng làm việc cùng. Nhưng đối với những thương binh từng được cô cứu, Nguyễn Thị Hường là một biểu tượng của sự hy sinh lặng lẽ trên tuyến đường huyền thoại Trường Sơn.



