TRẬN GIỮ ĐIỂM CAO 685 – DẤU ẤN CHIẾN DỊCH BIÊN GIỚI PHÍA BẮC
Trong cao điểm căng thẳng của chiến trường biên giới phía Bắc giữa thập niên 1980, Trung đoàn 131 được giao nhiệm vụ tham gia chiến dịch giữ vững các điểm cao chiến lược tại Lạng Sơn. Người lính trẻ Lê Bỉnh Hòa có mặt trong trận đánh lớn bảo vệ điểm cao then chốt, nơi giao tranh diễn ra ác liệt suốt nhiều ngày đêm. Đó là trận đánh không chỉ thử thách sức bền, mà còn là phép thử sinh tử của bản lĩnh người lính. Với bác, đây là trận đánh lớn nhất và khốc liệt nhất đời quân ngũ.
Năm 1985, tình hình biên giới phía Bắc trở nên đặc biệt căng thẳng. Các điểm cao tại khu vực Chi Lăng – Cao Lộc, tỉnh Lạng Sơn liên tục bị uy hiếp. Bộ Chỉ huy giao cho Trung đoàn 131 tham gia chiến dịch giữ vững tuyến phòng thủ, trong đó điểm cao 685 được xác định là vị trí chiến lược sống còn. Mất điểm cao này đồng nghĩa với việc toàn tuyến phía sau bị đe dọa.
Bác Lê Bỉnh Hòa khi ấy mang quân hàm Hạ sĩ, là chiến sĩ bộ binh, trực tiếp trong đội hình chốt giữ.
“Chúng tôi nhận lệnh rất ngắn gọn: bằng mọi giá phải giữ được điểm cao,” bác nhớ lại.
Chiến dịch bắt đầu bằng những đợt pháo kích dữ dội. Từ rạng sáng, pháo nổ liên hồi, đất đá tung lên mù mịt. Cây rừng gãy đổ, hầm hào rung chuyển. Giữa tiếng nổ chát chúa, các mũi tiến công của đối phương liên tục áp sát. Đơn vị bác vừa chiến đấu, vừa cơ động thay đổi vị trí, bám chặt từng mét đất.
“Có lúc tưởng như cả ngọn đồi bị cày nát,” bác kể, “tai ù đặc, chỉ còn nghe tiếng hô của chỉ huy và tiếng súng của anh em.”
Giao tranh diễn ra suốt nhiều ngày đêm. Ban ngày chiến đấu, ban đêm củng cố công sự, cáng thương binh, tiếp đạn trong ánh đèn pin bọc vải. Nước uống khan hiếm, lương thực chỉ đủ cầm chừng. Nhưng không ai rời vị trí.
“Lúc ấy, không ai nghĩ đến sống chết cho riêng mình nữa,” bác nói, “chỉ nghĩ nếu mình lùi, phía sau sẽ nguy.”
Trong một đợt tiến công lớn, hầm của tiểu đội bác bị pháo đánh sập một phần. Bác cùng đồng đội phải bò ra ngoài giữa làn đạn để giữ tuyến. Đạn bắn sát đầu, đất đá văng đầy mặt.
“Tôi chỉ kịp nghĩ: nếu ngã xuống thì cũng ngã ngay tại đây,” bác kể, giọng chậm lại.
Sau nhiều ngày đêm ác liệt, Trung đoàn 131 cùng các đơn vị phối hợp đã giữ vững được điểm cao 685, đẩy lùi các đợt tiến công, bảo vệ an toàn tuyến phòng thủ. Chiến dịch kết thúc trong sự kiệt sức nhưng vững vàng. Khi lệnh rút khỏi điểm cao được ban ra, nhiều người lính lặng lẽ nhìn lại ngọn đồi đã thấm máu đồng đội.
Với những đóng góp trong chiến dịch, bác Lê Bỉnh Hòa cùng nhiều chiến sĩ được đơn vị biểu dương, tặng Huân chương Chiến công hạng Ba. Nhưng với bác, phần thưởng lớn nhất là được sống sót, được trở về, và biết rằng mình đã hoàn thành nhiệm vụ.
“Điểm cao còn, biên giới còn. Chúng tôi chỉ là những người giữ đất trong một thời gian ngắn của lịch sử,” bác nói.
Trận đánh lớn ấy khép lại, nhưng dư âm của nó theo bác suốt cuộc đời. Đó là đỉnh cao của thời hoa lửa – nơi tuổi trẻ, lòng dũng cảm và sự hy sinh hòa làm một, khắc sâu vào ký ức người lính Lê Bỉnh Hòa không thể phai mờ.



