TRẦN HANH – “NGƯỜI TRỜI” VÀ NHỮNG TRẬN ĐÁNH KHÔNG QUÊN
Trong lịch sử Không quân nhân dân Việt Nam, có những người đã dành cả tuổi trẻ của mình để làm chủ bầu trời, đối mặt với hiểm nguy bằng lòng quả cảm và bản lĩnh phi công. Trung tướng, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Trần Hanh là một trong những con người như thế. Đồng đội gọi ông bằng cái tên trìu mến: “Người trời” – người đã cùng những đồng đội đầu tiên viết nên những trang sử hào hùng của Không quân Việt Nam.

Trong lịch sử Không quân nhân dân Việt Nam, có những người đã dành cả tuổi trẻ của mình để làm chủ bầu trời, đối mặt với hiểm nguy bằng lòng quả cảm và bản lĩnh phi công. Trung tướng, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Trần Hanh là một trong những con người như thế. Đồng đội gọi ông bằng cái tên trìu mến: “Người trời” – người đã cùng những đồng đội đầu tiên viết nên những trang sử hào hùng của Không quân Việt Nam.
Sinh ra trong một gia đình giàu truyền thống ở Nam Định, Trần Hanh nhập ngũ khi mới 17 tuổi. Trong Chiến dịch Điện Biên Phủ năm 1954, ông là Chính trị viên Đại đội 23, Tiểu đoàn 680, Trung đoàn 48. Sau chiến thắng Điện Biên Phủ, ông được tuyển chọn đi đào tạo phi công lái máy bay tiêm kích MIG-17 tại Trung Quốc. Sau nhiều năm học tập, rèn luyện, ông trở về nước và trở thành Đại đội trưởng Đại đội 1, Trung đoàn Không quân 921 – Đoàn Không quân Sao Đỏ, đơn vị không quân chiến đấu đầu tiên của Quân đội nhân dân Việt Nam.
Ngày 4-4-1965 trở thành một dấu mốc không thể nào quên trong cuộc đời người phi công Trần Hanh. Khi ấy, biên đội MIG-17 do ông chỉ huy xuất kích chiến đấu trên bầu trời Hàm Rồng, Thanh Hóa. Đối mặt với những máy bay F-105 của không quân Mỹ, các phi công Việt Nam đã chiến đấu bằng sự gan dạ, mưu trí và kỹ năng được tôi luyện qua những năm tháng khổ luyện. Trần Hanh đã áp sát chiếc F-105 ở khoảng cách rất gần rồi quyết đoán khai hỏa, tiêu diệt máy bay đối phương.
Nhưng chiến thắng ấy cũng phải trả bằng sự hy sinh. Ba đồng đội của ông đã mãi mãi nằm lại giữa bầu trời. Riêng Trần Hanh bị thương và chiếc MIG-17 của ông bị truy kích, cạn nhiên liệu. Sở chỉ huy yêu cầu ông nhảy dù để bảo toàn tính mạng, nhưng người phi công vẫn cố gắng điều khiển máy bay. Khi không còn đủ nhiên liệu để trở về sân bay, ông phát hiện một thửa ruộng bằng phẳng phía dưới và quyết định hạ cánh bằng bụng. Chiếc máy bay tiếp đất trong tình trạng nguy hiểm, còn người phi công gục xuống trong buồng lái.
Khi tỉnh lại, Trần Hanh mới biết mình đã được người dân đưa về nơi an toàn. Ông cũng chưa biết rằng những người đồng đội vừa cùng mình chiến đấu đã không thể trở về. Niềm vui sống sót vì thế hòa lẫn với nỗi đau mất mát. Bầu trời hôm ấy không chỉ ghi dấu một chiến công, mà còn lưu giữ sự hy sinh của những người lính trẻ đã lấy tuổi xuân của mình để bảo vệ Tổ quốc.
Sau những trận không chiến ác liệt, Trần Hanh tiếp tục đảm nhiệm nhiều cương vị chỉ huy quan trọng trong quân đội. Dù ở vị trí nào, ông vẫn giữ phong cách của một người chỉ huy sâu sát, quyết đoán, gần gũi với cán bộ, chiến sĩ. Với ông, chiến công không chỉ đến từ kỹ thuật hay vũ khí, mà trước hết đến từ con người – những người lính biết tin tưởng nhau, biết vượt qua sợ hãi và sẵn sàng hy sinh khi Tổ quốc cần.
Là một trong những phi công quân sự đầu tiên của Việt Nam, Trần Hanh đã góp phần đặt những viên gạch đầu tiên xây dựng truyền thống chiến đấu của Không quân nhân dân Việt Nam. Từ những ngày đầu còn thiếu thốn về mọi mặt, những người lính không quân đã phải vừa học tập, vừa huấn luyện, vừa chiến đấu để từng bước làm chủ bầu trời. Trong hành trình ấy, Trần Hanh là một biểu tượng tiêu biểu của lòng dũng cảm và ý chí vượt lên mọi thử thách.
Sau năm 1975, ông tiếp tục được giao nhiều trọng trách, từng giữ cương vị Tư lệnh Quân chủng Không quân, Thứ trưởng Bộ Quốc phòng và Chủ tịch Hội Cựu chiến binh Việt Nam. Dù đã trải qua chiến tranh và giữ những chức vụ cao, ông vẫn luôn được đồng chí, đồng đội yêu quý bởi sự giản dị, tận tụy và nghĩa tình.
Ngày 5-12-2024, Trung tướng, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Trần Hanh từ biệt cuộc đời. Người phi công năm xưa đã trở về với đồng đội, với những người đã cùng ông bay trên bầu trời Hàm Rồng năm nào. Nhưng cái tên “Người trời” vẫn còn đó, cùng những câu chuyện về một thế hệ phi công đã không tiếc tuổi xuân, máu xương để giữ gìn bầu trời Tổ quốc.
Có những người lính đi qua chiến tranh rồi trở về với cuộc sống bình thường. Nhưng cũng có những con người mà mỗi khi nhắc đến, người ta lại nhớ về cả một thời đại. Trần Hanh là một người như thế. Ông đã sống một cuộc đời của người lính, chiến đấu trên bầu trời, trưởng thành trong gian khổ và dành những năm tháng sau chiến tranh để tiếp tục phụng sự đất nước. Hình ảnh người phi công điều khiển chiếc MIG-17 trong giây phút sinh tử, nhất quyết cố đưa máy bay xuống một thửa ruộng để giữ lấy sự sống, sẽ mãi là một câu chuyện đẹp về bản lĩnh của người lính Việt Nam.
Bầu trời năm ấy đã chứng kiến những trận đánh không thể nào quên. Và giữa màu xanh của bầu trời, hình bóng của “Người trời” Trần Hanh cùng những người đồng đội vẫn còn mãi trong ký ức của dân tộc – như một lời nhắc nhở rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao mồ hôi, máu và nước mắt của những thế hệ đi trước.


