Bài viết

Trần Hoài Nam (1)

Phú Thọ21/01/2026Đoàn xã Cự Đồng (Đoàn xã Cự Đồng)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trần Hoài Nam sinh năm 1957, lớn lên khi đất nước vừa khép lại những năm dài chiến tranh nhưng biên cương Tổ quốc vẫn còn đó những âm vang của khói lửa. Tuổi trẻ của ông trôi qua bình dị nơi làng quê, cho đến một ngày năm 1983, khi tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc vang lên, ông khoác ba lô nhập ngũ ở tuổi 26.

Đơn vị của Trần Hoài Nam là Tiểu đoàn 2, Sư đoàn 314, Quân khu 2 – nơi hội tụ những người lính gan góc, từng bám trụ giữa rừng sâu, núi cao, sương mù và giá lạnh. Những ngày đầu quân ngũ là chuỗi thử thách không ngơi nghỉ: hành quân dài ngày, huấn luyện khắc nghiệt, đôi vai trĩu nặng súng đạn và trách nhiệm.

Rồi những năm tháng hoa lửa thực sự bắt đầu. Trên những sườn núi đá lởm chởm, giữa những cánh rừng già rậm rạp, Trần Hoài Nam cùng đồng đội đối mặt với hiểm nguy rình rập từng bước chân. Tiếng súng nổ bất ngờ trong đêm tối, ánh pháo sáng xé toạc màn sương, mùi khói thuốc súng quyện vào gió núi lạnh buốt. Trong hoàn cảnh ấy, chỉ cần một phút chần chừ cũng có thể trả giá bằng sinh mạng.

Bằng sự điềm tĩnh, quyết đoán và tinh thần trách nhiệm cao, Nam được tín nhiệm giao giữ cương vị B trưởng. Trên vai ông không chỉ là khẩu súng mà còn là sinh mệnh của từng chiến sĩ trong tổ. Khi hành quân, ông đi đầu mở đường; khi chốt giữ, ông là người thức canh gác lâu nhất. Mỗi bữa cơm vội, mỗi giấc ngủ ngắn trong hầm đá đều gắn liền với mệnh lệnh giản dị nhưng dứt khoát của người B trưởng trẻ tuổi.

Có những đêm mưa rừng dầm dề, cả tổ nép mình dưới tán cây, áo quần ướt sũng, tay tê cóng vì lạnh. Trần Hoài Nam lặng lẽ động viên anh em, chia từng ngụm nước, từng nắm lương khô. Trong khoảnh khắc đó, ông hiểu rằng sức mạnh của người lính không chỉ đến từ vũ khí, mà từ tình đồng đội – thứ đã giúp họ đứng vững giữa lằn ranh sinh tử.

Ba năm quân ngũ trôi qua trong lặng lẽ mà dữ dội. Năm 1986, Trần Hoài Nam hoàn thành nghĩa vụ, xuất ngũ với quân hàm Thượng sĩ, cương vị B trưởng. Ngày chia tay Tiểu đoàn 2, Sư đoàn 314, Quân khu 2, ông đứng lặng nhìn dãy núi biên cương mờ trong sương sớm – nơi đã khắc sâu tuổi trẻ, niềm tin và lòng trung thành của người lính.

Trở về đời thường, ông mang theo ký ức của một thời hoa lửa – nơi con người được tôi luyện bằng gian khổ, nơi lòng yêu nước được nuôi dưỡng bằng sự hy sinh thầm lặng. Dù năm tháng có phủ bụi thời gian, trong trái tim Trần Hoài Nam, màu xanh áo lính và tình đồng đội năm xưa vẫn luôn rực sáng như ngọn lửa không bao giờ tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Trần Hoài Nam (1) | Câu chuyện thời hoa lửa