TRẦN HƯNG ĐẠO: BẠCH ĐẰNG DẬY SÓNG, GIẶC BẮC KINH HỒN
Vị Quốc công tiết chế ba lần đánh tan quân Mông – Nguyên, để lại kế sách "khoan thư sức dân" cho muôn đời.
Thế kỷ XIII, vó ngựa Mông Cổ giày xéo khắp lục địa Á – Âu, gieo rắc kinh hoàng cho biết bao quốc gia. Vậy mà chính đất Đại Việt đã ba lần chặn đứng đội quân xâm lược hùng mạnh nhất thế giới lúc bấy giờ. Linh hồn của những chiến thắng vang dội ấy là Hưng Đạo Đại Vương Trần Quốc Tuấn.
Là một thiên tài quân sự, ông chủ trương "lấy đoản binh chế trường trận", biết rút lui để bảo toàn lực lượng rồi phản công đúng thời cơ, biến cái yếu thành cái mạnh. Trong cuộc kháng chiến lần thứ hai (1285), ông chỉ huy quân dân đánh bại 50 vạn quân Nguyên. Đỉnh cao là trận Bạch Đằng năm 1288: những bãi cọc ngầm được đóng xuống lòng sông đã nhấn chìm toàn bộ đoàn thuyền chiến của Ô Mã Nhi, kết thúc oanh liệt cuộc kháng chiến chống Nguyên Mông lần thứ ba.
Nhưng điều lớn hơn cả tài cầm quân là nhân cách cao đẹp của ông. Ông sẵn sàng gạt bỏ hiềm khích riêng của gia tộc để đặt vận mệnh dân tộc lên trên hết, hết lòng đoàn kết vương triều nhà Trần trước họa xâm lăng. Áng "Hịch tướng sĩ" bất hủ của ông cháy bỏng lòng yêu nước và tinh thần trách nhiệm, hun đúc ý chí quyết chiến cho ba quân.
Trước khi mất, khi vua hỏi kế giữ nước, ông căn dặn: phải "khoan thư sức dân để làm kế sâu rễ bền gốc" — chăm lo cho dân, đó mới là thượng sách giữ nước lâu bền. Lời dặn ấy đến nay vẫn vẹn nguyên giá trị. Cảm phục công đức và tài năng của ông, nhân dân tôn ông là Đức Thánh Trần, lập đền thờ phụng khắp non sông, như một biểu tượng bất tử của trí tuệ và đạo lý Việt Nam.



