Trần Hưng Đạo chống quân Nguyên Mông
Thế kỷ XIII, đế quốc Nguyên Mông là thế lực quân sự hùng mạnh nhất thế giới, đã thôn tính hầu hết các quốc gia từ châu Á sang châu Âu. Dân tộc ta đã ba lần phải đối mặt với họa xâm lăng tàn khốc này. Trần Quốc Tuấn (tức Hưng Đạo Đại Vương) là vị Quốc Công Tiết Chế, tổng chỉ huy quân đội, người đóng vai trò then chốt trong cả ba cuộc kháng chiến.
Trong cuộc kháng chiến lần thứ hai (1285), khi quân Nguyên Mông chiếm được kinh thành Thăng Long, triều đình phải rút về Thanh Hóa, tình thế vô cùng khó khăn. Trần Hưng Đạo đã kiên quyết củng cố lòng người, viết Hịch tướng sĩ vang danh lịch sử, khích lệ tinh thần chiến đấu của toàn quân, kêu gọi "Sát Thát" (giết giặc Mông Cổ). Ông chủ trương chiến lược "vườn không nhà trống" làm cho quân địch không thể tiếp tế và tự suy yếu. Cuối cùng, với các trận đánh quyết định tại Hàm Tử, Chương Dương, quân dân nhà Trần đã đánh tan đội quân xâm lược hùng mạnh.
Trong cuộc kháng chiến lần thứ ba (1288), Trần Hưng Đạo tiếp tục vận dụng tài thao lược thiên tài của mình. Ông tái lập chiến trường lịch sử Bạch Đằng, cho quân sĩ bí mật đóng cọc gỗ nhọn xuống sông. Khi đoàn thuyền chiến của Nguyên Mông do Ô Mã Nhi chỉ huy tiến vào, ông ra lệnh chặn đánh, và khi thủy triều rút, thuyền địch bị mắc cạn và bị tiêu diệt gần hết. Chiến thắng Bạch Đằng năm 1288 lần nữa khẳng định thiên tài quân sự của Trần Hưng Đạo, đưa Đại Việt trở thành một trong số ít các quốc gia trên thế giới đánh bại được đế chế Nguyên Mông, làm rạng danh dân tộc và trở thành biểu tượng uy vũ, bất khuất của Việt Nam.



