Trần Hưng Đạo – Người ba lần chống quân Nguyên – Mông
Trần Hưng Đạo, tên thật là Trần Quốc Tuấn, là một danh tướng kiệt xuất của Đại Việt, nổi bật với vai trò chỉ huy quân dân nhà Trần chống quân Nguyên – Mông trong thế kỷ XIII.
Vào thế kỷ XIII, đế quốc Mông Cổ và nhà Nguyên là một trong những thế lực quân sự mạnh nhất thế giới. Sau khi chinh phục nhiều vùng đất rộng lớn ở châu Á, quân Nguyên – Mông nhiều lần tiến xuống Đại Việt. Trong hoàn cảnh ấy, Trần Quốc Tuấn, tức Hưng Đạo Đại Vương Trần Hưng Đạo, trở thành một trong những người có vai trò quan trọng nhất trong cuộc kháng chiến của nhà Trần.
Năm 1258, quân Mông Cổ lần đầu tiến vào Đại Việt. Sau đó, năm 1285 và năm 1287–1288, quân Nguyên tiếp tục mở những cuộc xâm lược quy mô lớn. Trước sức mạnh vượt trội của đối phương, quân dân nhà Trần không lựa chọn đối đầu trực diện bằng mọi giá. Thay vào đó, họ thực hiện kế sách rút lui để bảo toàn lực lượng, đồng thời tận dụng địa hình và tổ chức phản công khi có thời cơ.
Trần Hưng Đạo đóng vai trò quan trọng trong việc tổ chức và chỉ huy quân đội. Ông cũng nổi tiếng với tư tưởng coi trọng sức mạnh của nhân dân và tinh thần đoàn kết. Trước cuộc chiến, ông viết “Hịch tướng sĩ”, khích lệ các tướng sĩ ý thức trách nhiệm trước vận mệnh đất nước.
Năm 1288, quân Nguyên tiến vào Đại Việt lần thứ ba. Sau nhiều trận đánh, quân Trần từng bước làm suy yếu lực lượng xâm lược. Đỉnh cao là trận Bạch Đằng năm 1288. Quân Đại Việt do Trần Hưng Đạo chỉ huy đã bố trí trận địa cọc trên sông Bạch Đằng, kết hợp với thủy triều và lực lượng mai phục để đánh tan đoàn thuyền chiến của quân Nguyên.
Chiến thắng Bạch Đằng năm 1288 góp phần quyết định vào việc kết thúc cuộc xâm lược lần thứ ba của quân Nguyên. Trần Hưng Đạo trở thành biểu tượng tiêu biểu của nghệ thuật quân sự và lòng yêu nước trong lịch sử Việt Nam.



