Trần Hưng Đạo - Người giữ yên bờ cõi
Doãn Mai Ngọc
Trong dòng chảy lịch sử dân tộc Việt Nam, có những con người mà tên tuổi đã trở thành biểu tượng của lòng yêu nước, tài thao lược và ý chí bảo vệ non sông. Trần Hưng Đạo – tên thật là Trần Quốc Tuấn – là một trong những vị tướng kiệt xuất như thế.

Ông sinh năm 1228, là con của An Sinh vương Trần Liễu và thuộc dòng dõi hoàng tộc nhà Trần. Thuở thiếu thời, đất nước đứng trước nhiều thử thách, đặc biệt là nguy cơ xâm lược từ quân Nguyên – Mông, một đội quân hùng mạnh từng làm nhiều quốc gia khiếp sợ.
Năm 1258, quân Mông Cổ tiến vào Đại Việt. Sau đó, các cuộc xâm lược tiếp tục diễn ra vào năm 1285 và 1288 dưới thời nhà Nguyên. Trước sức mạnh của kẻ thù, Trần Quốc Tuấn được triều đình giao trọng trách chỉ huy quân đội chống giặc.
Ông không chỉ là một vị tướng tài mà còn là người có tầm nhìn chiến lược. Trước thế giặc mạnh, quân dân nhà Trần chủ động tránh chỗ mạnh, bảo toàn lực lượng, chờ thời cơ phản công. Trần Quốc Tuấn đặc biệt coi trọng việc đoàn kết toàn dân và củng cố sức mạnh của quân đội.
Năm 1285, trước tình thế vô cùng khó khăn, ông cùng quân dân Đại Việt từng bước tổ chức phản công, giành nhiều thắng lợi quan trọng, đánh bại quân Nguyên – Mông.
Đỉnh cao của tài thao lược là chiến thắng Bạch Đằng năm 1288. Trần Quốc Tuấn đã cùng quân dân nhà Trần tận dụng địa hình sông nước, bố trí trận địa cọc ngầm và lựa chọn thời điểm thích hợp để đánh địch. Quân Nguyên – Mông bị đánh tan, cuộc xâm lược lần thứ ba của chúng thất bại.
Không chỉ để lại những chiến công lớn, Trần Hưng Đạo còn để lại nhiều bài học quý giá về trách nhiệm với đất nước. Ông viết “Hịch tướng sĩ” để khơi dậy lòng yêu nước, tinh thần trách nhiệm và ý chí chiến đấu của quân sĩ.
Năm 1300, Trần Hưng Đạo qua đời tại Vạn Kiếp. Ông được nhân dân tôn kính gọi là Đức Thánh Trần.
Hơn bảy thế kỷ đã trôi qua, những chiến công của Trần Hưng Đạo vẫn còn vang vọng. Đó là câu chuyện về một vị tướng tài, nhưng hơn hết là câu chuyện về một con người đã dành trọn tài năng và tâm huyết để giữ gìn từng tấc đất quê hương. Tên tuổi ông mãi là niềm tự hào trong lịch sử dựng nước và giữ nước của dân tộc Việt Nam.



