Trần Hưng Đạo và lời thề giữ nước
Mùa đông năm 1284, trước nguy cơ đế quốc Nguyên – Mông chuẩn bị mở cuộc xâm lược Đại Việt lần thứ hai, triều đình nhà Trần đứng trước một thử thách chưa từng có. Kẻ thù hùng mạnh, từng chinh phục nhiều vùng đất rộng lớn từ Á sang Âu, nay hướng mũi nhọn về phương Nam.
Trong thời điểm cam go ấy, Quốc công Tiết chế Trần Hưng Đạo được giao trọng trách thống lĩnh toàn quân.
Điều khiến hậu thế khâm phục không chỉ là tài cầm quân, mà còn là tấm lòng đặt đại nghĩa lên trên thù riêng. Cha của ông từng căn dặn con trai phải giành lại ngôi báu từ dòng chính nhà Trần. Thế nhưng, khi vận mệnh đất nước bị đe dọa, Trần Hưng Đạo đã gác bỏ mối hiềm khích trong hoàng tộc để cùng vua Trần Nhân Tông và toàn dân đoàn kết chống giặc.
Trước ngày xuất quân, ông viết "Hịch tướng sĩ" – áng hùng văn bất hủ trong lịch sử dân tộc. Không phải những mệnh lệnh khô khan, từng câu chữ của ông đều xuất phát từ lòng yêu nước và niềm tin vào nghĩa lớn. Ông nhắc các tướng sĩ rằng nếu đất nước mất thì gia đình, danh dự và cuộc sống của mỗi người cũng không còn.
Những lời hiệu triệu ấy đã khơi dậy ý chí quyết chiến, quyết thắng trong toàn quân.
Bốn năm sau, năm 1288, Trần Hưng Đạo chọn sông Bạch Đằng làm nơi quyết chiến. Ông cho đóng hàng nghìn cọc gỗ dưới lòng sông, lợi dụng quy luật thủy triều để nhử đoàn chiến thuyền của quân Nguyên tiến sâu vào trận địa.
Khi nước triều rút xuống, những hàng cọc nhọn trồi lên, khóa chặt đường rút lui của đối phương. Từ bốn phía, quân Đại Việt đồng loạt tiến công. Chỉ trong một trận quyết chiến, đạo thủy quân hùng mạnh của quân Nguyên gần như bị tiêu diệt, tướng Omar bị bắt sống, âm mưu xâm lược Đại Việt hoàn toàn thất bại.
Chiến thắng Bạch Đằng năm 1288 không chỉ bảo vệ nền độc lập của dân tộc mà còn trở thành biểu tượng cho trí tuệ quân sự Việt Nam.
Hơn bảy thế kỷ đã trôi qua, tên tuổi Trần Hưng Đạo vẫn sống mãi trong lòng dân tộc. Ông để lại cho hậu thế một bài học quý giá: sức mạnh lớn nhất của một quốc gia không chỉ nằm ở vũ khí, mà còn ở sự đoàn kết, lòng yêu nước và tinh thần đặt lợi ích của Tổ quốc lên trên mọi lợi ích cá nhân.
"Lịch sử chỉ thực sự sống khi mỗi thế hệ biết trân trọng những người đã làm nên lịch sử."



