Trần Hưng Đạo – Vị tướng tài ba của Đại Việt
Ngày xưa, vào thời nhà Trần, có một người tên là Trần Quốc Tuấn, sinh năm 1228. Ông là con của An Sinh Vương Trần Liễu và thuộc dòng họ Trần – một dòng họ có vai trò quan trọng trong lịch sử Đại Việt.
Từ nhỏ, Trần Quốc Tuấn đã nổi tiếng thông minh, ham học và có tài. Ông không chỉ học văn mà còn chăm chỉ luyện võ, nghiên cứu binh pháp. Ông luôn suy nghĩ về việc làm thế nào để bảo vệ đất nước khi có giặc ngoại xâm.
Nhưng cuộc đời Trần Quốc Tuấn không phải lúc nào cũng bình yên.
Cha ông là Trần Liễu từng có mâu thuẫn với vua Trần Thái Tông. Trước khi qua đời, Trần Liễu từng căn dặn con trai phải giành lại quyền lực cho gia đình.
Trần Quốc Tuấn ghi nhớ lời cha, nhưng ông không biến nỗi oán hận riêng thành hành động. Ông hiểu rằng đất nước mới là điều quan trọng nhất.
Nhiều năm sau, Đại Việt đứng trước một mối nguy lớn.
Quân Nguyên – Mông, một đội quân hùng mạnh, nhiều lần tiến đánh nước ta. Trần Quốc Tuấn được giao trọng trách chỉ huy quân đội chống giặc và được phong tước Hưng Đạo Vương. Nhân dân thường kính trọng gọi ông là Trần Hưng Đạo.
Trước tình thế nguy cấp, ông triệu tập các tướng lĩnh và nói:
– Giặc rất mạnh, nhưng chúng ta có quê hương, có nhân dân và có một lòng quyết tâm bảo vệ đất nước. Nếu quân dân đồng lòng, nhất định có thể đánh thắng.
Trần Hưng Đạo đặc biệt chú trọng việc đoàn kết quân đội và nhân dân. Ông viết Hịch tướng sĩ, khơi dậy lòng yêu nước và tinh thần chiến đấu của các tướng sĩ.
Ông cũng biên soạn những tác phẩm về binh pháp như Binh thư yếu lược, nhằm truyền lại kinh nghiệm đánh giặc.
Khi quân Nguyên – Mông tiến vào Đại Việt, quân Trần có lúc phải tạm thời rút lui để bảo toàn lực lượng. Trần Hưng Đạo hiểu rằng không nên nóng vội đối đầu trực tiếp với một đội quân đông và mạnh.
Ông nói với các tướng:
– Chúng ta phải biết nhẫn nhịn khi cần thiết. Điều quan trọng nhất là giữ được lực lượng và chờ thời cơ.
Quân dân Đại Việt vừa chiến đấu vừa thực hiện kế sách làm cho quân địch thiếu lương thực, mệt mỏi. Khi quân giặc suy yếu, quân Trần bắt đầu phản công.
Nhờ tài chỉ huy của Trần Hưng Đạo cùng sự đồng lòng của quân dân, quân Nguyên – Mông lần lượt bị đánh bại.
Đặc biệt, trong cuộc kháng chiến lần thứ ba năm 1288, Trần Hưng Đạo đã làm nên một chiến thắng vang dội trên sông Bạch Đằng.
Ông cho quân đóng những cọc gỗ lớn, đầu cọc được vót nhọn và cắm xuống lòng sông. Khi nước triều dâng, những chiếc cọc bị nước che khuất.
Khi đoàn thuyền quân Nguyên – Mông tiến vào, quân Đại Việt giả vờ rút lui để dụ địch đuổi theo.
Đến khi thủy triều rút, những hàng cọc nhọn dần hiện lên.
Trần Hưng Đạo lập tức ra lệnh:
– Toàn quân tiến công!
Quân Đại Việt từ nhiều phía đánh mạnh vào đoàn thuyền giặc. Những chiến thuyền lớn của quân Nguyên – Mông mắc vào bãi cọc, đội hình rối loạn. Quân giặc bị đánh tan tác.
Chiến thắng Bạch Đằng năm 1288 đã trở thành một trong những chiến công lớn nhất trong lịch sử chống ngoại xâm của dân t



