Anh hùng Lực lượng vũ trang

TRẦN HÙNG VÁCH – BA LẦN BỊ THƯƠNG VẪN DẪN ĐẦU MŨI THÉP TIẾN CÔNG

Trần Hùng Vách sinh năm 1949, dân tộc Kinh, quê xã Tam Quan, huyện Tam Đảo, tỉnh Vĩnh Phú, nhập ngũ tháng 4 năm 1966. Khi được tuyên dương Anh hùng, đồng chí là chuẩn úy, trung đội trưởng Đại đội 6, Tiểu đoàn 2, Trung đoàn 273 thiết giáp, Quân đoàn 3, đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam. Từ một chiến sĩ vệ binh Thành đội Huế, sau khi tốt nghiệp trường sĩ quan thiết giáp, ông tham gia chiến đấu tại Tây Nguyên và Nam Bộ, chỉ huy trung đội xe tăng đánh 5 trận đều hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ. Đặc biệt trong Tổng tiến công và nổi dậy mùa Xuân 1975, qua các trận Buôn Ma Thuột, Tuy Hòa và tây – bắc Sài Gòn, Trần Hùng Vách ba lần bị thương vẫn tiếp tục chỉ huy xe tăng tiến công. Ngày 15-1-1976, ông được tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Lai Châu27/08/2026Xã Thạnh Mỹ Tây (Đoàn xã Thạnh Mỹ Tây)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa Xuân năm 1975, trên những con đường từ Tây Nguyên tiến về phía Nam, tiếng động cơ xe tăng hòa cùng tiếng pháo tạo thành âm thanh dồn dập của một cuộc tiến công lớn.

Trong đội hình những “mũi thép” ấy có một người trung đội trưởng trẻ tuổi: Trần Hùng Vách.

Ông sinh năm 1949 tại xã Tam Quan, huyện Tam Đảo, tỉnh Vĩnh Phú. Tháng 4 năm 1966, khi tuổi đời còn rất trẻ, Trần Hùng Vách nhập ngũ.

Những năm đầu quân ngũ, ông chưa phải là người lính xe tăng.

Từ năm 1967 đến năm 1971, Trần Hùng Vách làm vệ binh Thành đội Huế. Trong những năm tháng chiến đấu tại đây, ông tham gia 6 trận và được ghi nhận trực tiếp diệt 8 lính Mỹ.

Chiến trường đã rèn luyện người lính trẻ qua từng trận đánh. Nhưng rồi một bước ngoặt đến với cuộc đời quân ngũ của ông.

Năm 1971, sau khi tốt nghiệp trường sĩ quan thiết giáp, Trần Hùng Vách bước vào một chiến trường hoàn toàn khác.

Từ đây, vị trí chiến đấu của ông gắn với những chiếc xe tăng.

Trước mắt người chỉ huy không còn chỉ là khẩu súng cá nhân hay một trận địa nhỏ. Phía sau ông là cả một trung đội xe tăng, những cỗ máy nặng hàng chục tấn cần được điều khiển và phối hợp chính xác giữa bom đạn chiến trường.

Trần Hùng Vách cùng đơn vị vào chiến đấu tại Tây Nguyên rồi Nam Bộ.

Ông chỉ huy trung đội xe tăng tham gia 5 trận đánh.

Và cả 5 trận, trung đội đều hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ.

Trong quá trình chiến đấu, riêng Trần Hùng Vách được ghi nhận diệt 75 địch, bắn cháy 2 xe quân sự, phá hủy 10 khẩu đại liên, 2 súng M72 và 6 lô cốt.

Nhưng thử thách lớn nhất đối với người trung đội trưởng thiết giáp đến vào mùa Xuân năm 1975.

Cuộc Tổng tiến công bắt đầu.

Những chiếc xe tăng của đơn vị Trần Hùng Vách bước vào trận đánh tại Buôn Ma Thuột.

Trên chiến trường Tây Nguyên, xe tăng trở thành lực lượng đột kích mạnh, phối hợp cùng bộ binh đánh vào những vị trí phòng thủ của đối phương. Người chỉ huy trung đội phải vừa quan sát mục tiêu, vừa giữ đội hình, vừa quyết định hướng tiến công trong điều kiện chiến trường thay đổi từng phút.

Trần Hùng Vách cùng đồng đội tiến lên.

Và ông bị thương.

Nhưng vết thương không khiến người trung đội trưởng rời khỏi đội hình.

Ông vẫn tiếp tục chỉ huy.

Từ Buôn Ma Thuột, cuộc tiến quân phát triển nhanh chóng. Đơn vị tiếp tục bước vào những trận đánh mới.

Đến Tuy Hòa, Trần Hùng Vách một lần nữa cùng những chiếc xe tăng của mình lao vào trận chiến.

Và ông lại bị thương.

Lần thứ hai.

Nhưng cũng như lần trước, Trần Hùng Vách vẫn không dừng lại.

Người trung đội trưởng tiếp tục ở vị trí chỉ huy, cùng đồng đội đưa những chiếc xe tăng tiến về phía trước.

Chiến dịch nối tiếp chiến dịch.

Đội hình tiến công từ Tây Nguyên xuống đồng bằng rồi tiếp tục hướng về Sài Gòn.

Những ngày cuối tháng 4 năm 1975, Trần Hùng Vách cùng đơn vị chiến đấu tại khu vực tây – bắc Sài Gòn.

Đây lại là một thử thách mới.

Và trong những trận đánh ấy, ông bị thương lần thứ ba.

Ba chiến trường.

Ba lần bị thương.

Nhưng vẫn là một lựa chọn:

Tiếp tục chỉ huy trung đội tiến lên.

Đối với một người lính, bị thương đã là thử thách lớn. Với người chỉ huy xe tăng, phía sau còn có đồng đội đang chờ mệnh lệnh, những chiếc xe đang cần được dẫn dắt và nhiệm vụ của cả đơn vị vẫn chưa kết thúc.

Trần Hùng Vách tiếp tục ở lại đội hình.

Những chiếc xe tăng lại tiến lên.

Từ Buôn Ma Thuột đến Tuy Hòa, rồi từ Tuy Hòa đến cửa ngõ tây – bắc Sài Gòn, trung đội của ông góp sức vào những trận đánh liên tiếp của mùa Xuân lịch sử.

Đằng sau mỗi chặng đường là dấu vết của một cuộc hành quân dài.

Đằng sau mỗi trận đánh là những lần đối mặt với hỏa lực, thương tích và mất mát.

Nhưng với Trần Hùng Vách, chừng nào nhiệm vụ chưa hoàn thành, người chỉ huy vẫn phải ở bên những người lính của mình.

Từ người vệ binh Thành đội Huế năm nào đến người trung đội trưởng thiết giáp trên chiến trường Tây Nguyên và Nam Bộ, ông đã trưởng thành qua gần một thập niên quân ngũ.

Những đóng góp trong chiến đấu của Trần Hùng Vách được ghi nhận bằng 2 Huân chương Chiến công giải phóng hạng Nhì và 1 Huân chương Chiến công giải phóng hạng Ba.

Ngày 15 tháng 1 năm 1976, Chủ tịch nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa tặng Trần Hùng Vách danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Trong câu chuyện về người lính xe tăng ấy, có lẽ không cần một hình ảnh nào phức tạp hơn để nói về lòng dũng cảm.

Chỉ cần nhớ đến mùa Xuân năm 1975:

Buôn Ma Thuột – bị thương, vẫn tiến lên.

Tuy Hòa – lại bị thương, vẫn chỉ huy.

Tây – bắc Sài Gòn – lần thứ ba bị thương, vẫn không rời đội hình chiến đấu.

Giữa tiếng động cơ gầm vang và khói lửa trên những chặng đường tiến về Sài Gòn, Trần Hùng Vách đã thể hiện phẩm chất của một người chỉ huy bằng chính hành động của mình:

Ba lần mang thương tích trên người, nhưng hướng đi của người trung đội trưởng và những chiếc xe tăng dưới quyền ông vẫn chỉ có một – tiến về phía trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn