Người có công giúp đỡ cách mạng

TRẦN HỮU NGHIỆP - DI SẢN BẤT TỬ VÀ BÀI HỌC CHO THẾ HỆ TRẺ MTU - KỲ 6

Kỳ cuối cùng của chuyên đề là nốt nhạc tổng kết huy hoàng về di sản tinh thần đồ sộ mà Bác sĩ, Nhà giáo Nhân dân Trần Hữu Nghiệp đã để lại cho hậu thế. Cuộc đời kéo dài gần một thế kỷ của bác (1911–2006) là một tấm gương sáng ngời về sự liêm chính, tinh thần tự học không mệt mỏi và lòng tận tụy vô điều kiện vì dân tộc. Kỳ này tập trung kết nối những bài học từ cuộc đời bác với hành trình lập thân, lập nghiệp của sinh viên trường Đại học Xây dựng Miền Tây, thôi thúc các bạn trẻ sống trách nhiệm h

Vĩnh Long13/02/2026Đoàn khoa Kiến trúc (Đoàn trường Đại học Xây dựng Miền Tây)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Hành trình gần 100 năm của bác Trần Hữu Nghiệp đã khép lại, nhưng những gì bác để lại vẫn đang hàng ngày tiếp sức cho nền y tế và giáo dục nước nhà. Danh hiệu Nhà giáo Nhân dân và Thầy thuốc Nhân dân mà bác được trao tặng là sự ghi nhận xứng đáng cho một cuộc đời chỉ biết đến cho đi mà không đòi hỏi nhận lại. Di sản lớn nhất của bác không phải là những khối tài sản vật chất, mà là hàng ngàn người học trò — những y bác sĩ đang ngày đêm cứu người trên khắp mọi miền Tổ quốc, và những cuốn sách vẫn đang tiếp tục giáo dục sức khỏe cho nhân dân. Bác đã chứng minh một chân lý vĩnh cửu: một người trí thức thực sự tỏa sáng không phải vì vị trí họ đứng, mà vì những giá trị họ đã xây dựng cho cộng đồng.

Đối với tập thể đoàn viên, sinh viên Đại học Xây dựng Miền Tây (MTU), cuộc đời bác Trần Hữu Nghiệp là một cuốn sách giáo khoa lớn về đạo đức và bản lĩnh. Dù các bạn đang theo đuổi ngành kiến trúc hay xây dựng, những bài học từ vị bác sĩ An Giang này vẫn luôn vẹn nguyên giá trị thực tiễn:

  • Tinh thần tự học xuyên thế kỷ: Bác chưa bao giờ ngừng học, từ việc học kiến thức mới trong rừng sâu cho đến việc học từ bạn bè quốc tế. Với sinh viên MTU, tự học chính là "kỹ năng vua" để không bị lạc hậu trước sự thay đổi của công nghệ và xu hướng xây dựng hiện đại.

  • Sự liêm chính và đức tính dấn thân: Bác đã từ bỏ phòng mạch sang trọng để chọn cuộc đời gian khổ vì đại nghĩa. Điều này nhắc nhở chúng ta về lòng trung thực trong nghề nghiệp — không chạy theo lợi ích trước mắt mà đánh đổi chất lượng và sự an toàn của những công trình.

  • Trách nhiệm với quê hương: Sinh ra từ đất mẹ An Giang, bác luôn đau đáu nỗi đau của đồng bào miền Tây. Các bạn sinh viên hãy mang tinh thần ấy vào việc thiết kế và xây dựng những công trình phục vụ chính mảnh đất Chín Rồng, nơi vẫn còn nhiều khó khăn cần đến bàn tay và trí tuệ của các bạn.

  • Bác Trần Hữu Nghiệp dạy chúng ta rằng: xây dựng một công trình bền vững trên mặt đất là quan trọng, nhưng xây dựng một niềm tin và lòng nhân ái trong lòng người còn quan trọng hơn. Mỗi bản vẽ, mỗi viên gạch mà sinh viên MTU đặt xuống trong tương lai hãy thấm đẫm sự tận tụy như cách bác chăm sóc cho từng bệnh nhân. Hãy sống sao cho xứng đáng với sự hy sinh của những thế hệ tiền nhân đã dùng cả đời mình để giữ vững mạch sống cho dân tộc. Tinh thần "vừa hồng vừa chuyên" mà bác luôn răn dạy các học trò y khoa cũng chính là đích đến mà mỗi sinh viên xây dựng cần hướng tới để trở thành những người kiến thiết tương lai thực thụ.

    Chuyên đề về bác Trần Hữu Nghiệp chính thức kết thúc, nhưng hành trình lan tỏa hào khí lúa của chúng ta vẫn sẽ tiếp tục. Chúng ta tự hào về quá khứ, lấy đó làm điểm tựa để vững bước tới những chân trời mới. Hãy để hình ảnh vị bác sĩ già với ánh mắt nhân từ và đôi bàn tay tài hoa luôn nhắc nhở các bạn về sức mạnh của trí tuệ và tình yêu con người. Tuổi trẻ trường Đại học Xây dựng Miền Tây cam kết nỗ lực rèn luyện, lấy tri thức làm vũ khí, lấy đạo đức làm nền tảng để viết tiếp những trang sử rạng ngời cho quê hương, xứng đáng với niềm tin và di sản bất tử của Nhà giáo Nhân dân Trần Hữu Nghiệp.

    Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn