Người có công giúp đỡ cách mạng

TRẦN HỮU NGHIỆP - NGƯỜI CON ĐẤT TÂN CHÂU VÀ CON ĐƯỜNG Y NGHIỆP - KỲ 1

Kỳ 1 đưa chúng ta ngược dòng thời gian về với vùng đất lụa Tân Châu, An Giang đầu thế kỷ XX, nơi nuôi dưỡng những bước chân đầu tiên của người thiếu niên Trần Hữu Nghiệp trên hành trình chinh phục tri thức. Giữa vẻ đẹp thanh bình của dòng sông Tiền và những xóm làng trù phú, lòng nhân ái và tư duy sắc sảo của bác đã sớm nảy nở, tạo nên một nhân cách lớn luôn đau đáu với nỗi đau của đồng bào. Kỳ này khắc họa sâu sắc quá trình bác theo đuổi ngành y tại Hà Nội — nơi bác không chỉ tiếp nhận tinh hoa

Vĩnh Long13/02/2026Đoàn khoa Kiến trúc (Đoàn trường Đại học Xây dựng Miền Tây)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bác Trần Hữu Nghiệp sinh năm 1911 tại Tân Châu, một vùng đất trù phú bên dòng sông Tiền hiền hòa của tỉnh An Giang. Sinh ra trong một gia đình có truyền thống hiếu học và trọng đạo lý, ngay từ nhỏ bác đã được đắm mình trong bầu không khí văn hóa đặc sắc của miền Tây Nam Bộ. Những buổi chiều nhìn dòng nước đỏ nặng phù sa hay những mùa lụa Tân Châu óng ả đã nuôi dưỡng trong bác một tâm hồn nhạy cảm và lòng yêu quê hương thiết tha. Tuy nhiên, đằng sau vẻ yên bình ấy, bác cũng sớm chứng kiến cảnh nghèo đói và bệnh tật bủa vây những người nông dân hiền lành. Hình ảnh những người mẹ nghèo không có thuốc chữa bệnh, những đứa trẻ gầy gò vì thiếu dinh dưỡng đã khắc sâu vào tâm trí, thôi thúc bác phải chọn một con đường để có thể cứu giúp đồng bào mình.

Với trí thông minh thiên bẩm và sự nỗ lực không ngừng, bác Trần Hữu Nghiệp đã vượt qua các kỳ thi gắt gao để ra Hà Nội theo học tại Trường Y - Dược Đông Dương — ngôi trường danh giá nhất thời bấy giờ. Tại thủ đô, bác không chỉ vùi đầu vào đống sách vở hay những giờ thực hành căng thẳng mà còn tích cực quan sát sự chuyển mình của thời đại. Bác học tập với một tinh thần tự học mãnh liệt, không hài lòng với những kiến thức giáo điều mà luôn tìm tòi những phương pháp mới để ứng dụng vào thực tiễn Việt Nam. Trong mắt thầy cô và bạn bè, bác là một sinh viên ưu tú với bàn tay khéo léo và một trái tim luôn trăn trở. Bác hiểu rằng, tri thức y học nếu chỉ nằm trên trang giấy thì chỉ là lý thuyết chết, nó phải trở thành nhịp đập của sự sống trong mỗi cơ thể đau đớn.

Những năm tháng ở Hà Nội đã giúp bác định hình rõ nét về lý tưởng sống. Bác thường xuyên tham gia vào các hoạt động thiện nguyện, trực tiếp đến với các xóm nghèo để chăm sóc sức khỏe cho người dân lao động. Qua những lần tiếp xúc đó, bác nhận ra một sự thật cay đắng: bệnh tật của người dân không chỉ đến từ vi khuẩn, virus mà còn đến từ sự nghèo nàn và áp bức. Một người bác sĩ chân chính không chỉ cầm dao mổ hay ống nghe mà còn phải thấu hiểu nỗi đau của cả một dân tộc. Tâm thế của bác lúc này chính là sự kết hợp giữa tài năng của một chuyên gia y tế tương lai và lòng trắc ẩn của một người trí thức cách mạng.

Tốt nghiệp bác sĩ y khoa với bằng hạng ưu, bác Trần Hữu Nghiệp đứng trước rất nhiều cơ hội thăng tiến tại các bệnh viện lớn của thực dân Pháp. Tuy nhiên, tiếng gọi từ mảnh đất miền Tây vẫn luôn vẫy gọi. Bác trở về quê hương với một hành trang tri thức đồ sộ và một trái tim rực cháy khát vọng phụng sự. Bác không chọn con đường vinh hoa cá nhân mà bắt đầu hành trình mang ánh sáng y học về với vùng sâu, vùng xa. Đối với sinh viên MTU hôm nay, Kỳ 1 chính là bài học về sự định vị bản thân: chúng ta học tập không chỉ để có một cái nghề, mà để có một sứ mệnh kiến tạo giá trị cho cộng đồng. Hãy để tri thức của chúng ta trở thành điểm tựa cho những mảnh đời gian khó nhất, như cách bác Trần Hữu Nghiệp đã bắt đầu con đường y nghiệp của mình với tình yêu thương vô bờ bến dành cho nhân dân.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn