Người có công giúp đỡ cách mạng

TRẦN HỮU NGHIỆP - TỪ BỎ VINH HOA VÌ LÝ TƯỞNG CỨU NƯỚC - KỲ 2

Kỳ 2 tái hiện một bước ngoặt lịch sử đầy bản lĩnh và khí tiết của bác sĩ Trần Hữu Nghiệp khi bác quyết định rời bỏ phòng mạch tư sang trọng cùng đời sống sung túc nơi phố thị để đi theo tiếng gọi của Tổ quốc vào năm 1945. Đây là cuộc đấu tranh nội tâm giữa một bên là danh vọng, tiền tài hiện hữu và một bên là gian khổ, hy sinh trong kháng chiến. Kỳ này lột tả vẻ đẹp của một người trí thức biết từ bỏ cái "tôi" cá nhân để hòa mình vào cái "ta" chung của dân tộc. Hình ảnh vị bác sĩ cởi bỏ chiếc áo

Vĩnh Long13/02/2026Đoàn khoa Kiến trúc (Đoàn trường Đại học Xây dựng Miền Tây)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1945, Cách mạng Tháng Tám bùng nổ như một cơn bão táp cuốn phăng xiềng xích nô lệ. Lúc này, bác sĩ Trần Hữu Nghiệp đang là một trong những bác sĩ danh tiếng nhất vùng Mỹ Tho và Sài Gòn với một phòng mạch tư luôn tấp nập bệnh nhân. Bác có một cuộc sống mà nhiều người mơ ước: danh vọng, tiền bạc và sự kính trọng của giới thượng lưu. Thế nhưng, giữa sự xa hoa đó, bác cảm thấy tâm hồn mình không yên ổn. Những tin tức về cuộc kháng chiến ở các vùng chiến khu, những tấm gương hy sinh của đồng bào đã thôi thúc bác phải đưa ra một quyết định. Bác hiểu rằng, nếu cứ ngồi trong phòng mạch bóng lộn, bác chỉ cứu được từng cá nhân, nhưng nếu đi theo cách mạng, bác có thể góp phần cứu cả một dân tộc đang quằn quại dưới gót giày xâm lược.

Quyết định từ bỏ tất cả để vào chiến khu của bác đã khiến nhiều đồng nghiệp và người thân ngỡ ngàng. Đối với thực dân Pháp, bác là một trí thức cần được lôi kéo, nhưng bác đã thẳng thừng từ chối mọi lời mời mọc hấp dẫn. Đêm cuối cùng trước khi rời phố thị, bác nhìn lại phòng mạch đầy đủ tiện nghi, nhìn lại những bằng cấp treo trên tường và thầm hứa: "Từ nay, tri thức này thuộc về nhân dân". Bác bước đi trong sự tĩnh lặng của màn đêm, mang theo niềm tin mãnh liệt vào chính nghĩa. Khi đặt chân vào vùng bưng biền Rạch Gầm, Xoài Mút, bác thấy mình như được sinh ra một lần nữa. Không còn là một bác sĩ tư hào nhoáng, bác trở thành một người chiến sĩ khoác áo bà ba, sẵn sàng lội bùn, băng rừng để chăm sóc sức khỏe cho cán bộ và chiến sĩ.

Những ngày đầu ở chiến khu vô cùng gian khổ. Thay vì các thiết bị y tế hiện đại, bác phải làm việc trong những căn chòi lá đơn sơ, thiếu thốn từ bông băng đến thuốc kháng sinh. Nhưng chính trong sự thiếu thốn ấy, y đức của bác lại tỏa sáng hơn bao giờ hết. Bác không chỉ dùng thuốc để chữa thân bệnh mà còn dùng sự chân thành để chữa tâm bệnh cho các chiến sĩ. Bác chia sẻ từng miếng lương khô, cùng ngủ trên sạp tre và cùng chịu đựng những cơn sốt rét rừng khắc nghiệt. Sự dấn thân của bác đã truyền một niềm cảm hứng mãnh liệt cho lực lượng vũ trang lúc bấy giờ. Mọi người gọi bác bằng cái tên thân thương: "Bác sĩ của bộ đội".

Đối với thanh niên và sinh viên MTU, bước ngoặt của bác Trần Hữu Nghiệp trong Kỳ 2 là bài học về sự liêm chính và bản lĩnh lựa chọn giá trị sống. Trong một thế giới có quá nhiều sự cám dỗ về vật chất, việc giữ cho mình một tâm thế trong sạch và hướng tới đại nghĩa là điều không dễ dàng. Bác đã dạy chúng ta rằng: giá trị thực sự của một người trí thức không nằm ở độ sang trọng của nơi làm việc mà nằm ở độ rộng của tấm lòng và sự sẵn sàng hy sinh lợi ích cá nhân vì sự phát triển của cộng đồng. Hãy tự hỏi bản thân: "Chúng ta đang học tập vì điều gì?". Nếu mục tiêu của bạn chỉ là tiền bạc, bạn sẽ dễ dàng gục ngã trước khó khăn, nhưng nếu mục tiêu của bạn là phụng sự, bạn sẽ có sức mạnh phi thường như bác Trần Hữu Nghiệp đã từng có.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn