Trần Hữu Tước – Vị bác sĩ bước ra khỏi giảng đường để đến nơi có tiếng súng
Tác giả : Nguyễn Ngọc Diệp

Trước khi trở về Việt Nam, bác sĩ Trần Hữu Tước từng có cuộc sống và sự nghiệp thuận lợi ở Pháp. Ông có thể tiếp tục công việc chuyên môn trong một môi trường y khoa phát triển. Nhưng đất nước đang bước vào những năm tháng quyết liệt, và ông đã lựa chọn trở về.
Trong những ngày Toàn quốc kháng chiến cuối năm 1946, Trần Hữu Tước tham gia công tác cứu chữa thương binh tại Hà Nội. Ông cùng đội điều trị của Trung đoàn Thủ đô trải qua 60 ngày đêm chiến đấu trong lòng thành phố. Ở nơi tiếng súng vang lên từng ngày, nghề của ông vẫn là cứu người.
Sau khi rời Hà Nội, ông tiếp tục tham gia xây dựng hệ thống đào tạo y khoa trong kháng chiến. Từ Thanh Hóa đến Việt Bắc, ông vừa chữa bệnh, vừa đào tạo những cán bộ y tế mới cho đất nước.
Câu chuyện của Trần Hữu Tước khiến người ta hiểu rằng người trí thức trong chiến tranh không nhất thiết phải cầm súng. Có người chiến đấu bằng kiến thức y khoa, bằng đôi tay cứu chữa thương binh và bằng việc đào tạo những người sẽ tiếp tục công việc ấy.



