Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

TRẦN HUY CUNG - NGƯỜI CHIẾN SĨ CẦM B41 BÊN CỘT MỐC SỐ 0

Quảng Ngãi16/06/2026Lê Hoàng Thiện (SƯU TẦM) (xã Trà Giang, tỉnh Quảng Ngãi)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trần Huy Cung sinh năm 1946 tại xã Tây Giang, huyện Tiền Hải, tỉnh Thái Bình. Ông lớn lên trong những năm đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh, khi tinh thần bảo vệ Tổ quốc đã trở thành một phần trong cuộc sống của cả một thế hệ thanh niên Việt Nam.

⚔️ Năm 1967, khi vừa tròn đôi mươi, Trần Huy Cung nhập ngũ và tham gia chiến đấu tại chiến trường Vĩnh Linh - Quảng Trị, một trong những chiến trường ác liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ. Trong suốt những năm tháng ấy, ông cùng đồng đội đối mặt với b.o.m đ.ạ.n, pháo kích và những trận càn quét khốc liệt. Sau hai năm phục vụ quân đội, năm 1969 ông xuất ngũ trở về quê hương, làm công nhân tại Nhà máy xay lương thực tỉnh Thái Bình.❤️ Cuộc sống tưởng như đã yên bình trở lại. Ông lập gia đình với bà Tô Thị Huê, chăm lo cho tổ ấm nhỏ của mình. Nhưng lịch sử lại một lần nữa gọi tên người lính.💥 Cuối năm 1978, tình hình biên giới phía Bắc trở nên căng thẳng. Trước nguy cơ chiến tranh, Trần Huy Cung quyết định tái ngũ. Trước lúc lên đường, ông nói với vợ: "Đất nước đang lâm nguy, anh phải ra chiến trường lần nữa. Em ở nhà chịu khó nuôi con một mình". Khi ấy hai người con còn rất nhỏ, một đứa mới 6 tuổi, một đứa mới 3 tuổi. Dẫu nước mắt lăn dài nhưng người vợ vẫn tiễn chồng lên đường vì hiểu rằng phía trước là trách nhiệm của một người lính đối với Tổ quốc.🇻🇳 Tháng 2 năm 1979, cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc bùng nổ. Trần Huy Cung thuộc Trung đoàn 540, Sư đoàn 327. Ngày 18/2/1979, đơn vị được điều động từ Quảng Ninh lên tăng cường cho mặt trận Lạng Sơn, nơi đang diễn ra những trận chiến quyết liệt nhất chống lại cuộc xâm lược từ bên kia biên giới.📸 Chính tại chiến trường này, một trong những bức ảnh nổi tiếng nhất về cuộc chiến bảo vệ biên giới phía Bắc đã ra đời. Trong ảnh, người chiến sĩ Trần Huy Cung đứng bên cột mốc số 0, trên vai là khẩu B41, ánh mắt hướng về phía trước. Không có tư thế phô trương, không có lời hô hào, chỉ là hình ảnh một người lính bình dị nhưng toát lên ý chí sắt đá của cả dân tộc trong những ngày đất nước bị xâm phạm chủ quyền.🔥 Bức ảnh nhanh chóng trở thành biểu tượng. Nó ghi lại khoảnh khắc những người lính Việt Nam sẵn sàng chiến đấu đến cùng để bảo vệ từng tấc đất biên cương. Hình ảnh khẩu B41 trên vai người lính bên cột mốc quốc gia như một lời khẳng định mạnh mẽ rằng chủ quyền lãnh thổ là thiêng liêng và bất khả xâm phạm.⚔️ Sau bức ảnh nổi tiếng ấy là những năm tháng chiến đấu đầy gian khổ. Trần Huy Cung cùng đồng đội tiếp tục bám trụ nơi tuyến đầu, đối mặt với pháo kích, phục kích và những trận giao tranh ác liệt kéo dài. Trong suốt nhiều năm sau cuộc chiến năm 1979, lực lượng bảo vệ biên giới vẫn phải thường xuyên chiến đấu để giữ vững từng cao điểm, từng đường biên và từng cột mốc của Tổ quốc.🏅 Sau hơn bốn năm làm nhiệm vụ tại biên giới phía Bắc, năm 1982 ông xuất ngũ trở về quê hương. Ông tiếp tục làm việc tại ngành lương thực Thái Bình, sau đó chuyển về Nhà máy xay Tiền Hải công tác cho đến khi nghỉ hưu. Cuộc đời của ông sau chiến tranh trở lại giản dị như hàng triệu cựu chiến binh Việt Nam khác, âm thầm lao động và xây dựng cuộc sống mới.👨‍👩‍👦 Năm 1992, ông đưa người con trai lớn lên đường nhập ngũ vào Trung đoàn 88, Sư đoàn 302. Từ đó gia đình chuyển vào Bà Rịa - Vũng Tàu sinh sống và lập nghiệp. Tinh thần yêu nước và truyền thống người lính tiếp tục được truyền lại cho thế hệ sau.💔 Sau nhiều năm chống chọi với bệnh tật, tháng 5 năm 2015, Trần Huy Cung qua đời tại Bà Rịa - Vũng Tàu. Ông ra đi lặng lẽ như cách ông đã sống sau chiến tranh, nhưng hình ảnh của ông thì vẫn còn ở lại.🇻🇳 Ngày nay, mỗi khi nhắc đến bức ảnh người chiến sĩ vác B41 bên cột mốc số 0, người ta không chỉ nhớ đến một cá nhân mang tên Trần Huy Cung. Người ta còn nhìn thấy trong đó hình ảnh của cả một thế hệ đã sẵn sàng rời bỏ gia đình, công việc và tuổi trẻ để đứng nơi tuyến đầu bảo vệ biên giới Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn