TRẦN HUY MAI – NGƯỜI THẦY GIÁO GÁC BẢNG ĐEN, CẦM SÚNG RA TRẬN
Trước khi trở thành người lính Điện Biên, Trần Huy Mai từng là một người thầy giáo trẻ. Sinh ra trong một gia đình nông dân, từ nhỏ ông được học chữ. Năm 16 tuổi, ông đã tham gia dạy học lớp 1, lớp 2, lớp 3 và dạy bình dân học vụ tại địa phương. Cuộc sống đang bình yên với bảng đen, phấn trắng thì một lời kêu gọi đã làm thay đổi cuộc đời ông. Một hôm, khi đang đi dạy học, ông nghe trên loa truyền thanh lời kêu gọi thanh niên lên đường cứu nước. Những lời ấy khiến ông suy nghĩ rất nhiều.
Họ và tên: Trần Huy Mai
Sinh khoảng năm 1934
Quê quán: thôn Hạ Muồn Cao, xã Trần Hưng Đạo, huyện Lý Nhân, Hà Nam.
Đơn vị: Sư đoàn 312.
Trước khi trở thành người lính Điện Biên, Trần Huy Mai từng là một người thầy giáo trẻ.
Sinh ra trong một gia đình nông dân, từ nhỏ ông được học chữ. Năm 16 tuổi, ông đã tham gia dạy học lớp 1, lớp 2, lớp 3 và dạy bình dân học vụ tại địa phương.
Cuộc sống đang bình yên với bảng đen, phấn trắng thì một lời kêu gọi đã làm thay đổi cuộc đời ông.
Một hôm, khi đang đi dạy học, ông nghe trên loa truyền thanh lời kêu gọi thanh niên lên đường cứu nước. Những lời ấy khiến ông suy nghĩ rất nhiều.
Ngay hôm sau, ông báo cáo với địa phương xin nghỉ dạy học để lên đường nhập ngũ.
Năm 18 tuổi, ông xếp lại bút nghiên, rời bảng đen phấn trắng và gia nhập Sư đoàn 312.
Đơn vị hành quân từ Hòa Bình lên Tây Bắc, vượt qua Sơn La, Lai Châu rồi tiến về Điện Biên. Có những chặng đường phải đi ban đêm, nghỉ ban ngày. Có những đèo cao như Pha Đin phải mất hơn một ngày mới vượt qua.
Ông nhớ nhất một lần được gặp Đại tướng Võ Nguyên Giáp trong lúc đơn vị đang nghỉ dọc đường.
Đại tướng dừng lại hỏi chuyện những người lính. Khi được hỏi có chắc thắng hay không, những người lính trẻ trả lời vui rằng nếu không có thuốc lào thì chưa chắc đã thắng.
Mọi người cười vui.
Nhưng chỉ vài ngày sau, các đơn vị nhận được thuốc lào. Một câu nói vui của người lính đã được vị Tổng Tư lệnh ghi nhớ.
Đến Điện Biên, Trần Huy Mai thực hiện nhiều nhiệm vụ như đào hào, kéo pháo, tải thương. Ông tham gia phục vụ từ những trận đánh đầu tiên tại Him Lam, Độc Lập, Bản Kéo.
Trong chiến đấu, ông từng bị thương. Sau khi bình phục, ông trở về đơn vị và vinh dự được lựa chọn tham gia lễ duyệt binh mừng chiến thắng Điện Biên Phủ tại Quảng trường Ba Đình ngày 1/1/1955.
Nhìn lại cuộc đời, ông luôn tự hào vì đã có một tuổi trẻ được sống, chiến đấu và cống hiến cho đất nước.
Bài học cho tuổi trẻ:
Có những lúc tuổi trẻ phải lựa chọn giữa một cuộc sống bình yên và trách nhiệm lớn hơn với Tổ quốc. Trần Huy Mai đã lựa chọn lên đường. Hôm nay đất nước hòa bình, trách nhiệm của thanh niên không còn là cầm súng ra trận, mà là học tập, lao động, cống hiến và sống có trách nhiệm với cộng đồng.
Nguồn tham khảo: Báo và Phát thanh, Truyền hình Ninh Bình; tư liệu nhân chứng Chiến dịch Điện Biên Phủ.



