Anh hùng Lực lượng vũ trang

TRẦN HUY MỘC - HOA LỬA GIỮA ĐỊA NGỤC TRẦN GIAN

TRẦN HUY MỘC - HOA LỬA GIỮA ĐỊA NGỤC TRẦN GIAN

Quảng Trị26/06/2026xã Đoàn Nam Hải Lăng1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người ta thường nói, thép chỉ có thể tôi luyện trong lửa đỏ và nước lạnh. Với những người chiến sĩ cách mạng, nhà tù Côn Đảo chính là lò lửa khắc nghiệt nhất, nơi kẻ thù dùng mọi thủ đoạn tàn bạo để khuất phục tâm hồn. Nhưng chính tại nơi tận cùng của nỗi đau ấy, vẻ đẹp của “thời hoa lửa” lại rực rỡ hơn bao giờ hết. Đó không phải là ánh lửa của bom đạn chiến trường, mà là ngọn lửa của lí tưởng cháy bỏng trong tim. Trong suốt hành trình đi tìm lại những dấu vàng son của một thời đại, trái tim tôi đã dừng lại thật lâu trước cuộc đời của người chiến sĩ kiên trung quê ở Hải Dương (nay thuộc TP Hải Phòng), một “đóa hoa sen” ngát hương nở giữa chốn bùn lầy xiềng xích - Trần Huy Mộc.


Người anh hùng lực lượng vũ trang Trần Huy Mộc sinh năm 1949 tại phố Quý Cao, xã Nguyên Giáp, huyện Tứ Kì, tỉnh Hải Dương cũ. Thật ngỡ ngàng hơn là khi vào năm 18 tuổi, người lính trẻ ấy đã xung phong nhập ngũ và trở thành chiến sĩ thuộc Đại đội 7, Tiểu đoàn 3, tỉnh đội Hải Dương. Tháng 11 - 1969, khi đang thực hiện nhiệm vụ vận tải vải về căn cứ may quần áo cho bộ đội thì ông bị địch phát hiện và bắt giữ. Chúng đã giam ông tại chuồng cọp mang tên nhà tù Phú Quốc. Trong bóng tối của chốn lao lung, bọn cai ngục không chỉ dùng đòn roi, mà còn dùng những thủ đoạn tàn độc nhất hòng bẻ gãy ý chí của người chiến sĩ. Vì muốn xem gan của người tù cách mạng “to đến đâu”, chúng đã trực tiếp lấy con dao nhọn rạch một vệt dài khoảng 20cm , sau đó khâu lại bằng gần 20 mũi chỉ inox để ông phải chết dần, chết mòn trong đau đớn. Máu có thể đổ, xương thịt có thể tan nát nhưng bậc kiên trung Trần Huy Mộc không hé môi khai báo bất cứ điều gì. Đứng trước sự đọa đày tàn khốc ấy, tôi đã thấy một người con xứ Đông, đã dùng lòng yêu nước làm giáp sắt, biến nỗi đau thể xác thành sức mạnh thép để viết lên bản hùng ca bất diệt về người lính trẻ.

Tôi đã tự hỏi, điều gì đã khiến một con người bằng xương bằng thịt có thể chịu đựng được sự hành xác đến nghẹt thở ấy? Câu trả lời có lẽ nằm ở hai chữ “lí tưởng”. Với người lính Trần Huy Mộc, nỗi đau từ những vết rạch sâu hoắm hay mũi chỉ inox trên da không đáng sợ bằng nỗi đau mất nước, nỗi sợ khi phải đứng nhìn đất nước rơi vào cảnh lầm than.

Soi mình vào trong gương, trong tôi dấy lên một câu hỏi: “Tuổi trẻ chúng ta hôm nay đang mang trong mình lí tưởng gì?”. Để đổi lấy hai chữ “ Độc lập - Tự do”, đã có biết bao người đã đứng lên cầm súng để cho ta cầm bút. Thật vậy, chúng ta may mắn được sinh ra khi tiếng súng đã tắt, tiếng bom đạn không còn thét gào, như vậy cũng không có nghĩa là chúng ta không cần chiến đấu. Trong thời bình, ta chiến đấu không có nghĩa là cầm súng mà là dùng trí tuệ và sự tử tế để xây dựng đất nước. Mỗi khi đối mặt với những khó khăn, vấp ngã đầu đời, tôi lại tự nhủ phải soi mình vào tấm gương kiên trung - Trần Huy Mộc để thấy rằng những áp lực của chúng tôi thật nhỏ bé biết bao so với sự đày đọa mà ông cha đã từng nếm trải.

Câu chuyện “thời hoa lửa” của người anh hùng Trần Huy Mộc chính là lời nhắc nhở đanh thép nhất cho tôi cũng như các bạn: Soi mình vào vết sẹo vinh quang của người anh hùng đi trước, tuổi trẻ nguyện viết tiếp bản hùng ca dân tộc bằng khát vọng cống hiến, để màu xanh hòa bình mãi rực cháy trên mảnh đất quê hương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn