Bài viết

TRẦN KIM XUÂN – NGƯỜI LÍNH ĐI GIỮA NHỮNG QUẢ BOM CHƯA NỔ

Tác giả: Nguyễn Thị Thủy Tiên

Phú Thọ22/08/2026xã Thượng Hồng (Xã Thượng Hồng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trần Kim Xuân, quê tại xã Đình Chu, huyện Lập Thạch, tỉnh Vĩnh Phúc, là Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, từng giữ chức Tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn 93 Công binh, thuộc Bộ Tư lệnh Công binh. Ông nổi tiếng với những thành tích đặc biệt trong công tác rà phá bom mìn, tháo gỡ bom chưa nổ và xử lý bom từ trường trên các tuyến giao thông thời kỳ kháng chiến chống Mỹ.

Điểm đặc biệt trong câu chuyện của Trần Kim Xuân là: ông không tìm cách tránh xa những quả bom nguy hiểm – ông phải trực tiếp tìm đến chúng để vô hiệu hóa chúng. Trong chiến tranh, các tuyến đường giao thông luôn là mục tiêu đánh phá ác liệt.

Máy bay địch liên tục trút bom xuống đường, cầu, bến phà và những tuyến vận tải quan trọng. Sau mỗi trận bom, mặt đất có thể đã im tiếng súng nhưng mối nguy hiểm vẫn còn nguyên.

Đó là những quả bom chưa nổ.

Một chiếc xe có thể cán phải.

Một đoàn quân có thể đi qua.

Một quả bom từ trường có thể được kích hoạt khi phương tiện tiến gần. Vì vậy, nhiệm vụ của những người lính công binh như Trần Kim Xuân là tìm kiếm, xác định và vô hiệu hóa chúng, để con đường tiếp tục được sử dụng.

Rà phá bom mìn là công việc đặc biệt nguy hiểm. Người lính phải quan sát thật kỹ từng dấu hiệu trên mặt đất, xác định vị trí quả bom rồi tìm phương án xử lý.

Có những quả bom nằm sâu dưới đất.

Có quả bị vùi trong bùn.

Có quả nằm ngay bên cạnh tuyến đường mà bộ đội và xe vận tải phải đi qua.

Đặc biệt nguy hiểm là bom từ trường – loại bom được thiết kế để phát nổ khi phát hiện sự thay đổi từ trường do phương tiện đi qua. Chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể gây hậu quả nghiêm trọng. Nhưng Trần Kim Xuân cùng đồng đội vẫn phải tiếp cận chúng.

Không có tiếng súng để đáp trả.

Không có chiến hào để ẩn nấp.

Chỉ có một người lính và một quả bom chưa biết lúc nào phát nổ.

Trong những năm tháng chiến tranh, Trần Kim Xuân đã trực tiếp tham gia và tổ chức lực lượng rà phá, tháo gỡ hàng nghìn quả bom mìn, góp phần bảo đảm an toàn cho các tuyến giao thông và phục vụ vận chuyển người, vũ khí, lương thực ra chiến trường.

Mỗi quả bom được xử lý thành công là một đoạn đường được mở lại.

Một cây cầu được bảo đảm an toàn.

Một đoàn xe có thể tiếp tục hành quân.

Một đơn vị có thể đi qua mà không phải đối mặt với cái chết đang nằm dưới lòng đất.

Những chiến công ấy thường không có tiếng reo hò. Bởi khi người lính công binh hoàn thành nhiệm vụ, điều còn lại chỉ là một con đường an toàn hơn cho đồng đội.

Từ một người lính trực tiếp đối mặt với bom mìn, Trần Kim Xuân từng bước trưởng thành và đảm nhiệm cương vị Tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn 93 Công binh. Ở cương vị chỉ huy, ông không chỉ trực tiếp tham gia xử lý bom mìn mà còn phải tổ chức lực lượng, phân công nhiệm vụ và bảo đảm an toàn cho cán bộ, chiến sĩ. Đó là trách nhiệm đặc biệt nặng nề.

Bởi ông hiểu rằng mỗi người lính công binh phía trước đều đang đứng trước nguy hiểm. Những thành tích xuất sắc của ông trong chiến đấu và phục vụ chiến đấu đã được Nhà nước ghi nhận bằng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Có những người anh hùng được biết đến bởi những trận đánh vang dội. Có người nổi tiếng vì bắn hạ máy bay. Nhưng cũng có những người anh hùng chiến đấu với những quả bom không còn tiếng nổ nhưng vẫn có thể cướp đi mạng sống bất cứ lúc nào. Trần Kim Xuân là một người như thế. Ông cùng đồng đội bước tới nơi người khác phải tránh xa.

Bom còn đó – người lính phải đến.

Đường bị phong tỏa – người lính phải mở.

Nguy hiểm chưa được loại bỏ – nhiệm vụ chưa thể kết thúc.

“Sau mỗi trận bom, chiến tranh chưa kết thúc. Bởi dưới mặt đất vẫn còn những quả bom đang chờ người lính công binh tìm đến.”

Và Trần Kim Xuân đã dành những năm tháng chiến tranh của mình để làm công việc ấy.

Âm thầm. Nguy hiểm. Nhưng không thể thiếu.

Trần Kim Xuân – người lính công binh đi giữa những quả bom chưa nổ, góp phần giữ cho những con đường thời chiến tiếp tục được nối dài.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn