trần linh chi
Sông Nhật Lệ không rộng lắm, nhưng trong chiến tranh, nó trở thành ranh giới giữa sống và chết.
Nguyễn Thị Suốt chỉ là một người chèo đò bình thường. Nhưng khi chiến tranh đến, công việc ấy trở nên đặc biệt.
Mỗi chuyến đò:
Chở bộ đội
Chở lương thực
Chở cả hy vọng ra tiền tuyến
Bom rơi xuống sông:
Nước tung lên thành cột
Sóng đánh mạnh vào thuyền
Có lúc, người đi đò sợ hãi.
Nhưng mẹ nói:
👉 “Không qua sông thì bộ đội lấy gì mà đánh?”
Thế là thuyền lại rời bến.
Ngày qua ngày:
Mẹ chèo hàng chục chuyến
Tay chai sần
Lưng còng xuống
Nhưng mẹ không nghỉ.
Một buổi chiều năm 1968, trời sẩm tối.
Có người bảo đợi sáng mai hãy đi.
Mẹ lắc đầu:
👉 “Chờ không được.”
Con thuyền rời bến.
Giữa sông, máy bay xuất hiện.
Tiếng bom rít xuống.
Một tiếng nổ lớn.
Khi khói tan, con thuyền không còn nữa.
👉 Người mẹ ấy đã ở lại với dòng sông –
nơi mẹ đã dành cả cuộc đời để đưa người khác sang bờ an toàn.



