Cựu chiến binh

Trận lũ nhớ quê hương

Phú Thọ15/12/2025Thôn 12 (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Tam Dương Bắc)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Một ngày nước lên trong Thành cổ

Mưa bắt đầu từ nửa đêm.
Không to, nhưng dai.
Ở Quảng Trị, mưa như thế là điềm chẳng lành.

Đến sáng, nước đã ngập hố chiến đấu.
Bùn sền sệt, lạnh buốt.
Chúng tôi đứng trong nước từ đầu gối lên dần tới thắt lưng.

Không ai nói gì.
Nói cũng vô ích, vì mưa không nghe.

Buổi trưa, pháo lại dội xuống.
Nước bắn lên theo từng cột đất.
Mỗi lần nổ là một lần nước tràn thêm.

Chúng tôi giữ súng cao hơn đầu,
đạn bọc nilon,
lưng tựa vào bức tường thành đã vỡ.

Có đồng đội run lên vì lạnh.
Tôi đưa cho anh nửa nắm cơm vắt còn khô.
Ăn trong mưa, không biết mùi vị.

Chiều, nước dâng đến ngực.
Xác lá, gỗ vụn, mảnh tăng trôi lềnh bềnh.
Một chiếc mũ sắt mắc lại bên hố bom, không biết của ai.

Có lúc tôi nghĩ:
Nếu địch không đánh, nước cũng đủ lấy người.

Nhưng rồi tôi lại nghĩ khác:
Không ai được rời vị trí.

Đêm xuống rất nhanh.
Mưa nặng hạt hơn.
Chúng tôi đứng tựa vào nhau để khỏi ngã.

Trong ánh chớp, Thành cổ hiện lên —
không còn là thành,
chỉ là một vùng nước và đất trộn máu.

Tôi thầm nhủ:

Qua được đêm nay là thắng thêm một ngày.

Sáng hôm sau, mưa ngớt.
Nước rút chậm, để lại bùn dày và mùi tanh ngai ngái.

Chúng tôi vẫn còn đó.
Ít hơn một vài người.

Nhưng Thành cổ chưa mất.

Và với chúng tôi,
chỉ cần như vậy
là đủ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Trận lũ nhớ quê hương | Câu chuyện thời hoa lửa