Trần Minh Chính
Ông Trần Minh Chính, một sinh viên Đại học Bách khoa gác bút nghiên nhập ngũ năm 1970, chia sẻ về những ngày cuối tháng 4/1975. Lúc đó, sư đoàn của ông đang tiến công căn cứ Đồng Dù (Củ Chi), được mệnh danh là "cánh cửa thép" án ngữ phía Tây Bắc Sài Gòn.
Ông Trần Minh Chính, một sinh viên Đại học Bách khoa gác bút nghiên nhập ngũ năm 1970, chia sẻ về những ngày cuối tháng 4/1975. Lúc đó, sư đoàn của ông đang tiến công căn cứ Đồng Dù (Củ Chi), được mệnh danh là "cánh cửa thép" án ngữ phía Tây Bắc Sài Gòn.
"Trước trận đánh, không khí căng thẳng vô cùng. Đêm 28/4, chúng tôi nhận lệnh: Phải phá tan căn cứ này bằng mọi giá trước khi bình minh. Anh em đều hiểu, ngày giải phóng đã gần kề, nhưng hy sinh lúc này là nỗi đau thấu tim", ông nhớ lại.
Trong lúc hành quân dưới mưa pháo, một người đồng đội thân thiết của ông, cậu lính trẻ quê Thái Bình, đã đưa cho ông một lá thư nhỏ được gói trong ni lông: "Anh ơi, nếu em không về, hãy gửi thư này cho mẹ em".
Đúng 5 giờ sáng ngày 29/4/1975, pháo ta nổ rền trời. Quân ta đánh chọc thủng căn cứ Đồng Dù. Trong lúc hỗn chiến, người đồng đội trẻ ấy đã ngã xuống khi đang che chắn cho đồng đội khỏi một mảnh pháo.
Ngày 30/4, Sài Gòn giải phóng. Trong niềm vui vỡ òa của chiến thắng, ông Chính cầm lá thư ấy, nước mắt hòa lẫn bụi đường. Người lính trẻ ấy đã mãi mãi tuổi 20, nhưng ước mơ về một đất nước hòa bình đã thành hiện thực.Ông đi theo tiếng gọi Tổ quốc, đi theo cách mạng và được cử sang Campuchia đánh Pôn Pốt.
Từ năm 1974 – 1975, ông theo vào miền Nam, tham gia chiến đấu cho đến sau ngày toàn thắng 30/4, giải phóng miền Nam. Sau khi Tổ quốc giải phóng, ông lại tiếp tục tham gia trận đánh với quân Pôn Pốt (1975 – 1981).
Ông cùng với 12 người đồng đội trong tiểu đội 12 người thuộc sư đoàn 309. Sau đó, ông tiếp tục được đưa sang biên giới để chiến đấu. Ông cùng với những người đồng đội chiến đấu vô cùng cam khổ, khốc liệt.Dù có mưa bom bão đạn, nhưng ông cùng với những người đồng đội vẫn cố gắng để đánh giặc đến giọt máu cuối cùng.Sau khi giành được chiến thắng, ông cùng những đồng đội trở về. Nhưng lúc đi có 12 người, khi về chỉ còn ông và 3 người đồng đội, còn những người khác thì nằm lại bên đất khách quê người.
Đây là hậu quả của chiến tranh, nó đã lấy đi rất nhiều mồ hôi, xương máu của con người.Vượt mưa bom bão đạn đưa đồng đội qua sông



