Trần Minh Dương – Dấu chân năm tháng
Tôi là Trần Minh Dương, sinh năm 1953. Nhìn lại quãng đời đã qua, tôi vẫn nhớ rõ những ngày tuổi trẻ gắn liền với tiếng bom, khói lửa và những con đường làng đầy dấu vết chiến tranh.
Khi ấy, tôi tham gia lực lượng du kích địa phương. Không có những điều lớn lao như người ta vẫn nghĩ, công việc của chúng tôi đơn giản nhưng đầy gian nan: giữ làng, giữ xóm, bảo vệ từng tấc đất quê hương bằng tất cả những gì mình có.
Có những đêm dài không ngủ, chỉ nghe tiếng gió lùa qua rặng tre và tiếng bước chân vội vã trong bóng tối. Có những lần phải rời nhà rất nhanh, mang theo nhiệm vụ mà không kịp nói lời từ biệt. Mỗi ngày trôi qua đều là một thử thách của lòng can đảm.
Chiến tranh không chỉ có tiếng súng, mà còn có sự chờ đợi, sự thiếu thốn và cả những nỗi lo không gọi thành tên. Nhưng giữa tất cả, chúng tôi vẫn có nhau. Một miếng cơm chia đôi, một chỗ trú tạm, hay đơn giản là một lời nhắc “cố lên” cũng đủ để giữ vững tinh thần.
Tôi còn nhớ những buổi tối hiếm hoi yên ả. Khi ấy, chúng tôi ngồi lại bên nhau, nói về gia đình, về ruộng đồng, về những ước mơ rất đỗi bình thường: được sống trong một ngày không còn tiếng bom đạn. Chính những ước mơ giản dị ấy đã giúp chúng tôi đi qua những tháng ngày khắc nghiệt nhất.
Rồi chiến tranh cũng lùi xa. Quê hương dần hồi sinh, những con đường đất ngày nào nay đã đổi thay, những cánh đồng lại xanh màu sự sống. Cuộc sống trở lại bình yên như điều mà chúng tôi từng mong mỏi.
Giờ đây, khi đã đi qua gần trọn một đời người, tôi hiểu rằng điều còn lại không phải là gian khổ, mà là tình người, tình đồng đội và giá trị của hòa bình.
Trần Minh Dương – sinh năm 1953, một người du kích năm xưa, chỉ là một phần rất nhỏ trong dòng chảy lịch sử. Nhưng tôi tự hào vì đã từng sống, từng chiến đấu và từng góp một phần tuổi trẻ cho quê hương.
Ký ức ấy sẽ còn mãi – như một thời hoa lửa không thể nào quên. 🇻🇳



