Thân nhân liệt sĩ, người có công

Trần Minh Tiến

Lào Cai14/08/2026Huỳnh Phương Uyên (Bắc Ruộng)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trần Minh Tiến đã ghi chép rất nhiều trong khoảng thời gian mới nhập ngũ và nhất là giai đoạn hành quân đi B. Những trang nhật ký mở ra từ ngày 21-11-1966 và khép lại vào ngày 28-5-1968. Trước khi hành quân vào chiến trường miền Nam, anh gửi những cuốn sổ tay đã viết về nhà cho người yêu cất giữ. Phần còn lại đã được đồng đội của anh gìn giữ và trao lại cho chị Lưu Liên sau khi anh hy sinh.

Đó là những tháng ngày Tiến cùng đơn vị luyện tập tại Tam Đảo. Bộ đội ta phải tập luyện đeo ba lô nặng và leo núi Tam Đảo nhiều lần là để cho quen, sau này vượt Trường Sơn không bỡ ngỡ. Mà đâu chỉ có leo núi liên tục mấy tháng trời, còn phải tập đánh trận như thật nữa. “Hôm qua, đi 11 giờ liên tục thì đến bến đò Phan Lương. Đây là nơi giáp ranh 3 tỉnh nên có phương án giả định “địch” đổ bộ trực thăng xuống. Đơn vị lại đặt ba lô tổ chức đánh suốt đêm. Tiếng bộc phá nổ giòn, hòa lẫn tiếng la hét và tiếng súng đạn hơi, làm cả khu rừng rộng tới 3km rộn hẳn lên trong đêm vắng. Bóng những cô gái dân quân tải thương chạy ngược xuôi. Đánh xong, tiếp tục chơi một vố đeo ba lô vận động 23km xuống phía cầu Bâm để đánh “địch” tiếp viện từ Vĩnh Phúc lên. Người lúc này vừa đói, vừa mệt, vừa buồn ngủ, vừa mỏi chân, vừa mỏi vai...” (nhật ký ngày 4-12-1966).

Trong nhật ký, Trần Minh Tiến đã dành nhiều trang kể về những ngày nắng cháy thịt da, những đêm mưa tầm tã, rét tái tê, đơn vị của anh ai cũng đeo nặng, hành quân liên tục hàng trăm cây số. Tới nơi tập kết cũng không được nghỉ ngơi mà phải đào hầm hào, dựng lán trại, học tập chính trị... thậm chí còn lao vào những trận chiến giả định với nhiều tình huống ác liệt. Giữa tháng 3-1968, đơn vị của Trần Minh Tiến chính thức nhận lệnh đi B. Sau cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Xuân Mậu Thân 1968, địch điên cuồng phản kích, Trần Minh Tiến đã anh dũng hy sinh tại cao điểm 202, làng Cát, Khe Sanh, Quảng Trị.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn