Trần Minh Toán
Đồng đội hy sinh
Đó là mùa mưa lũ năm 2018. Đơn vị anh được lệnh khẩn cấp vào cứu hộ vùng ngập sâu. Nước sông cuồn cuộn, chảy xiết. Anh và ba đồng đội được giao nhiệm vụ bơi qua dòng nước để đưa người dân mắc kẹt ra khỏi nhà.
Hoàng – cậu lính trẻ mới nhập ngũ 5 tháng – bơi cạnh anh. Hoàng mới 19 tuổi, hay cười, hay hát những bài tình ca bolero. Trong lúc bơi, Hoàng còn động viên anh: “Anh Hai cố lên! Về đơn vị mình ăn cháo gà nóng!”
Chợt một trận sóng lớn ập đến. Dòng nước xoáy mạnh cuốn phăng tất cả. Anh bị đẩy xa, chỉ kịp bám vào một cành cây nổi. Khi nước rút bớt, anh hoảng hốt gọi Hoàng. Không có tiếng trả lời. Hai đồng đội còn lại cũng bị thương. Chỉ có anh may mắn sống sót.
Ba ngày sau, thi thể Hoàng được tìm thấy cách đó gần hai cây số. Anh đứng trong hàng quân nghiêm trang, nước mắt không kìm được khi lá cờ đỏ phủ lên quan tài đồng đội. Trong túi áo Hoàng vẫn còn giữ nguyên bức thư chưa kịp gửi cho mẹ: “Mẹ ơi, con đang làm nhiệm vụ cứu dân. Con tự hào lắm. Mẹ đừng lo cho con…”
Đêm ấy, anh ngồi một mình ngoài bãi tập, khóc như một đứa trẻ. Anh nhớ nụ cười của Hoàng, nhớ giọng hát ngọng nghịu của cậu. Tiểu đội trưởng ngồi xuống bên anh, đưa cho anh điếu thuốc: “Cháu phải sống tiếp. Sống thay cho Hoàng. Đó là cách để tưởng nhớ đồng đội tốt nhất.”
Từ ngày ấy, anh thay đổi. Anh tình nguyện làm nhiều việc hơn, chăm sóc đồng đội hơn, và luôn tự nhắc mình phải sống có trách nhiệm. Hoàng tuy đã ra đi nhưng tinh thần của cậu vẫn ở lại trong tim anh mãi mãi.



