TRẬN MƯA BOM TRÊN TUYẾN ĐƯỜNG TRƯỜNG SƠN
Bác cựu chiến binh Lê Thị Dung, sinh năm 1953, nhập ngũ năm 1973, xuất ngũ năm 1976, là người đã có những năm tháng tuổi trẻ gắn bó với cuộc kháng chiến chống Mỹ. Trong quân ngũ, bác giữ chức vụ Thượng sĩ, B trưởng, E6, F473, Đoàn 559.
Nhắc đến những năm tháng ở Trường Sơn, bác Dung không nhớ hết những ngày tháng cụ thể, nhưng có một trận đánh giữa rừng mà bác nói rằng cả đời mình không thể quên. Đó là một đêm mà tiếng bom, tiếng pháo hòa cùng tiếng mưa rừng, và những người lính đã phải bám trụ để bảo vệ tuyến đường.
Đêm không ngủ
Hôm ấy, trời Trường Sơn mưa rất lớn.
Mưa trút xuống rừng từng đợt, con đường đất trở nên lầy lội. Nước từ trên núi chảy xuống thành từng dòng. Những người lính trong đơn vị tranh thủ củng cố công sự, kiểm tra vũ khí và chuẩn bị sẵn sàng.
Là B trưởng, bác Dung đi kiểm tra từng vị trí.
Bác nhắc anh em:
“Mưa thế này càng phải cảnh giác. Kiểm tra lại hết, đừng để lúc có tình huống lại trở tay không kịp.”
Một chiến sĩ trẻ cười:
“Chắc đêm nay mưa thế này máy bay cũng không đánh đâu chị Dung.”
Bác nhìn người chiến sĩ:
“Ở Trường Sơn, đừng bao giờ chủ quan.”
Quả nhiên, chưa lâu sau, từ phía xa vọng lại tiếng động cơ.
Mọi người lập tức im lặng.
Một chiến sĩ quan sát báo:
“Có máy bay!”
Tiếng động cơ mỗi lúc một gần.
Rồi—
ẦM!
Một quả bom nổ dữ dội.
Mặt đất rung chuyển.
Đất đá bắn tung lên.
Chưa kịp ổn định, những tiếng nổ khác liên tiếp vang lên.
ẦM! ẦM! ẦM!
Cả khu vực chìm trong khói lửa.
Mưa vẫn trút xuống.
Khói bom quyện với hơi nước khiến trước mắt chỉ còn một màu trắng đục.
Bác Dung lập tức hô lớn:
“Tất cả vào vị trí! Bám chắc công sự! Kiểm tra anh em!”
Các chiến sĩ nhanh chóng triển khai.
Một vị trí bị đất đá vùi lấp.
Bác Dung cùng hai chiến sĩ lập tức đến kiểm tra.
“Có ai bên trong không?”
Một tiếng trả lời yếu ớt vọng ra:
“Có!”
Mọi người lập tức đào đất.
Đất ướt nặng trĩu.
Mỗi lần vừa đào được một ít, đất lại tiếp tục sạt xuống.
Bác Dung nói:
“Nhanh lên! Cố gắng đưa anh ấy ra!”
Không ai nghĩ đến bom đạn.
Chỉ vài phút sau, người chiến sĩ bị mắc kẹt được kéo ra ngoài.
Anh bị thương nhưng vẫn tỉnh.
Bác Dung nhanh chóng kiểm tra và động viên:
“Cố lên. Ra được rồi.”
Người chiến sĩ nắm lấy tay bác:
“Em tưởng không ra được nữa…”
Bác đáp:
“Anh em còn ở đây thì không bỏ nhau.”
Nhưng trận đánh chưa dừng lại.
Tiếng bom tiếp tục dội xuống.
Một số vị trí bị ảnh hưởng.
Các chiến sĩ vừa chiến đấu, vừa củng cố công sự.
Mưa càng lúc càng nặng hạt.
Bùn đất ngập khắp nơi.
Bác Dung liên tục đi kiểm tra từng vị trí, động viên anh em.
“Giữ chắc!”
“Bình tĩnh!”
“Có gì báo ngay!”
Giữa tiếng bom đạn, giọng người B trưởng vẫn rõ ràng, dứt khoát.
Một chiến sĩ trẻ có phần hoảng loạn.
Bác Dung đến bên cạnh:
“Đừng sợ. Ai cũng sợ, nhưng mình phải giữ được bình tĩnh. Bên cạnh mình còn có đồng đội.”
Người chiến sĩ gật đầu.
Anh siết chặt vũ khí rồi trở lại vị trí.
Bám đường, giữ trận địa
Đêm ấy, tuyến đường bị đánh phá nhiều lần.
Có những đoạn vừa được khắc phục lại tiếp tục bị bom đánh.
Các chiến sĩ phải liên tục sửa đường, củng cố vị trí và bảo đảm cho hoạt động của đơn vị.
Đối với những người lính ở Trường Sơn, đường không chỉ là một con đường.
Đó là mạch máu nối hậu phương với tiền tuyến.
Nếu đường bị tắc, nhiệm vụ phía trước sẽ gặp khó khăn.
Vì vậy, dù bom đạn liên tục đánh phá, mọi người vẫn phải tìm cách duy trì tuyến đường.
Có lúc bác Dung cùng anh em đứng giữa trời mưa để kiểm tra một đoạn đường bị sạt.
Đất bùn trơn trượt.
Một chiến sĩ nói:
“Chị Dung, để chúng em làm, chị vào nghỉ đi.”
Bác lắc đầu:
“Anh em làm được thì chị cũng làm được. Làm nhanh để còn thông đường.”
Mọi người cùng nhau xúc đất.
Người dùng cuốc.
Người dùng xẻng.
Người dùng tay kéo những cành cây, hòn đá ra khỏi đường.
Không ai nói chuyện nhiều.
Chỉ nghe tiếng mưa và tiếng dụng cụ va vào đất.
Đột nhiên, tiếng máy bay lại vọng đến.
“Máy bay!”
Tất cả lập tức tìm nơi trú ẩn.
Một loạt bom trút xuống.
Đất đá tung lên.
Mọi người nín thở.
Sau vài phút, tiếng máy bay dần xa.
Bác Dung ngẩng lên:
“Anh em có ai bị thương không?”
“Không!”
“Vậy làm tiếp!”
Mọi người lại bước ra.
Đó chính là những người lính Trường Sơn năm ấy.
Bom đánh thì tránh. Bom ngớt thì làm. Đường hỏng thì sửa. Đồng đội bị thương thì cứu. Nhiệm vụ chưa xong thì chưa được nghỉ.
Bình minh sau trận đánh
Trận đánh kéo dài đến gần sáng.
Khi tiếng bom cuối cùng dần xa, khu rừng trở lại yên tĩnh.
Mưa cũng bắt đầu nhẹ hơn.
Những người lính bước ra khỏi công sự.
Ai cũng lấm lem bùn đất.
Quần áo ướt sũng.
Có người bị thương.
Có người kiệt sức.
Nhưng điều đầu tiên họ làm là kiểm tra nhau.
Bác Dung đi từng vị trí.
Một người lính nhìn bác rồi cười:
“Chị Dung, đêm nay đúng là không ngủ.”
Bác cũng cười:
“Không ngủ nhưng anh em mình vẫn còn đủ nhau là tốt rồi.”
Nhưng niềm vui ấy không trọn vẹn.
Có những người đồng đội đã mãi mãi nằm lại sau trận đánh.
Bác Dung đứng lặng rất lâu.
Mưa đã ngớt.
Nhưng những giọt nước trên khuôn mặt bác không biết là nước mưa hay nước mắt.
Bác chỉ nói nhỏ:
“Các anh nằm lại đây, chúng tôi sẽ không quên.”
Đó là lời hứa mà những người còn sống luôn mang theo.
Ký ức không phai
Năm 1976, bác Lê Thị Dung xuất ngũ, trở về với gia đình sau những năm tháng quân ngũ.
Chiến tranh kết thúc.
Những cung đường Trường Sơn dần trở lại bình yên.
Nhưng những ký ức về E6, F473, Đoàn 559 vẫn nằm sâu trong tâm trí bác.
Nhiều năm sau, khi gặp lại đồng đội, những câu chuyện về Trường Sơn lại được nhắc đến.
Bác nhớ những đêm mưa.
Nhớ tiếng máy bay.
Nhớ những lần bom đánh sập công sự.
Nhớ những người lính cùng mình bám đường giữa rừng.
Và nhớ những người đã không trở về.
Bác thường tâm sự:
“Ngày ấy chúng tôi còn trẻ, chỉ biết có nhiệm vụ thì phải làm. Bom đạn ác liệt đến đâu cũng phải cố gắng. Điều khiến chúng tôi mạnh mẽ nhất chính là bên cạnh luôn có đồng đội.”
Giờ đây, chiến tranh đã lùi xa.
Những người lính năm xưa đã bước sang tuổi xế chiều.
Nhưng hình ảnh người Thượng sĩ, B trưởng Lê Thị Dung giữa một đêm mưa bom trên tuyến đường Trường Sơn vẫn là câu chuyện đẹp về lòng dũng cảm của người lính.
Đó là câu chuyện về một người phụ nữ đã gửi lại tuổi trẻ của mình nơi chiến trường; về những con người đã không quản hiểm nguy để giữ đường, giữ trận địa và bảo vệ đồng đội.
Chiến tranh có thể đã lùi vào quá khứ, nhưng những người lính Trường Sơn năm ấy vẫn còn sống trong ký ức của quê hương. Họ đã đi qua bom đạn bằng lòng dũng cảm, đi qua mất mát bằng tình đồng chí và trở về với niềm tự hào giản dị: mình đã góp một phần tuổi trẻ cho Tổ quốc.



