TRẬN MƯA KHÔNG DỨT
Mưa bắt đầu từ quá trưa, lúc tổ của anh Thành vừa vượt qua con suối nhỏ dưới chân núi. Ban đầu chỉ là những hạt lác đác, đủ làm mặt đất sẫm màu. Nhưng chỉ trong chốc lát, mưa trút xuống dày và nặng, như thể cả Tam Đảo đang bị nhấn chìm trong một tấm màn nước xám xịt.
Anh Thành biết, mưa sẽ khiến mọi thứ khó hơn—đường trơn, tầm nhìn kém, vũ khí dễ ẩm. Nhưng mưa cũng xóa dấu vết, che tiếng bước chân. Trong chiến tranh, không có điều kiện nào hoàn toàn bất lợi.
Nhiệm vụ của tổ anh là giữ chốt tạm ở sườn đồi, nơi con đường mòn từ thung lũng dẫn lên. Không phải chốt kiên cố, chỉ là vị trí được chọn để chặn và báo động. Anh bố trí từng người dựa vào các gốc cây lớn, đào rãnh thoát nước tạm thời. Mưa nặng hạt làm đất nhão ra nhanh, bùn bám đầy ống quần.
Chưa đầy một giờ sau, tiếng súng vang lên. Không rõ từ hướng nào—mưa làm âm thanh dội lại, méo mó. Đạn xé qua tán lá, bắn tung nước mưa. Anh Thành ép người xuống, hét lệnh ngắn gọn, đủ to để vượt qua tiếng mưa.
Cuộc giao tranh không dữ dội ngay. Hai bên đều dè chừng. Trong mưa, bắn nhiều là lộ vị trí. Anh Thành chỉ cho bắn khi chắc chắn. Mỗi phát đạn đều được tính toán, vì tiếp tế khó, và mưa khiến việc thay đạn chậm hơn.
Thời gian trôi đi rất chậm. Mưa không giảm. Nước chảy thành dòng nhỏ quanh chốt, ngập đến mắt cá. Một chiến sĩ trẻ run lên vì lạnh. Anh Thành trườn sang, kéo áo mưa che thêm, siết vai anh ta một cái thật nhanh. Không nói gì. Trong mưa, lời nói thừa.
Khoảng giữa buổi chiều, đối phương tìm cách áp sát. Tiếng lá cây rung mạnh hơn ở sườn trái. Anh Thành đoán được ý đồ—đánh vòng, ép chốt rút. Anh cho một người giữ nguyên hỏa lực, còn mình cùng hai người khác bò thấp, men theo rãnh nước, đổi góc bắn.
Mưa giúp họ. Bùn lầy làm tiếng động nhỏ đi. Khi họ vào vị trí, anh Thành ra hiệu. Hai phát bắn gọn, rồi im. Đối phương chùn lại. Không ai muốn đánh giáp lá cà trong mưa, nơi trơn trượt và tầm nhìn gần như bằng không.
Trận đánh cứ thế kéo dài, lúc căng, lúc lắng. Không bên nào dám dồn hết lực. Mưa làm súng nặng hơn, tay lạnh cứng. Có lúc anh Thành phải dùng tay trần lau nước trên khóa nòng, kiểm tra từng bộ phận. Súng là sinh mạng. Trong mưa, sơ suất nhỏ cũng có thể trả giá bằng mạng người.
Đến chiều muộn, mưa vẫn chưa dứt. Sương mù bắt đầu tràn xuống, hòa vào màn mưa, khiến không gian đặc quánh. Anh Thành cảm thấy mệt mỏi ngấm sâu. Không phải mệt vì chạy hay bắn, mà vì phải căng mình suốt nhiều giờ liền, không được thả lỏng dù chỉ một phút.
Khi trời gần tối, đối phương bắn vài phát thăm dò rồi rút dần. Không có tiếng hò, không có truy đuổi. Anh Thành không cho ai đuổi theo. Trong mưa và sương, đuổi theo là tự ném mình vào bẫy.
Mãi đến khi trời tối hẳn, mưa mới nhẹ đi. Chốt được giữ. Không ai bị thương nặng, nhưng ai cũng kiệt sức. Anh Thành cho kiểm tra lại từng người, từng khẩu súng. Nước vẫn chảy quanh chân họ, lạnh buốt.
Đêm ấy, họ không nhóm lửa. Chỉ ngồi tựa vào nhau, lắng nghe mưa rơi lộp bộp trên tán lá. Trong bóng tối, không ai nói về trận đánh. Ai cũng hiểu, đó không phải trận thắng hay thua. Đó chỉ là một ngày mà họ đứng vững.
Sau này, khi nhớ lại Tam Đảo, anh Thành không chỉ nhớ những ngọn núi hay rừng thông, mà nhớ cả những cơn mưa dài như vô tận. Mưa không mang vinh quang, không ghi tên ai. Nhưng trong những giờ mưa không dứt ấy, người lính học được cách chịu đựng, cách giữ bình tĩnh, và cách tin vào nhau khi mọi thứ đều ướt lạnh và mờ mịt.
Trận mưa ấy trôi qua, như bao trận khác. Nhưng với anh Thành, đó là bài học sâu sắc nhất của chiến tranh: không phải lúc nào chiến thắng cũng đến từ tiến lên—đôi khi, nó đến từ việc bám trụ cho đến khi cơn mưa đi qua.



