TRẬN MƯA LỚN VÀ TÌNH YÊU THƯƠNG DÀNH CHO CÁC CHIẾN SĨ CẢNH VỆ (NĂM 1968)
Thôn Liễu Kinh
Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước ác liệt, khu vực Phủ Chủ tịch tại Hà Nội thường xuyên là mục tiêu bắn phá của không quân Mỹ. Để bảo vệ an toàn cho Bác, các chiến sĩ cảnh vệ phải duy trì các ca gác nghiêm ngặt 24/24 giờ xung quanh khu vực nhà sàn và vườn cây.
Một đêm mùa hè năm 1968, Hà Nội dồn dập đón một trận mưa rào rất lớn kèm theo gió lốc dữ dội. Mưa tầm tã trút xuống, làm cây cối trong vườn nghiêng ngả. Mặc dù trời đã về khuya và mưa rét, Bác vẫn không ngủ. Bác cầm chiếc đèn pin nhỏ, lặng lẽ bước xuống cầu thang nhà sàn, đi về phía chòi gác của các chiến sĩ cảnh vệ.
Đến nơi, thấy người chiến sĩ trẻ đang đứng gác dưới làn mưa tầm tã, bộ quần áo ướt sũng dính chặt vào người nhưng vẫn tay lăm lăm cầm súng giữ vững vị trí, Bác vô cùng xúc động. Bác lại gần, xoa tay người chiến sĩ cho ấm rồi nhẹ nhàng hỏi: "Chú gác ở đây có lạnh lắm không? Mưa to thế này sao không tìm chỗ trú một chút?". Người chiến sĩ rớm nước mắt trả lời: "Thưa Bác, nhiệm vụ của chúng cháu là bảo vệ an toàn cho Bác, mưa bão thế nào chúng cháu cũng phải giữ vững vị trí ạ!".
Bác nhìn người chiến sĩ bằng ánh mắt chan chứa tình thương người cha dành cho con. Ngày hôm sau, Bác gọi ngay đồng chí phụ trách hậu cần lên và dặn dò: "Các chú phải trang bị ngay áo mưa tốt, mũ bạt và chuẩn bị nước trà nóng cho các chiến sĩ gác đêm. Bác sống ở đây an toàn là nhờ công sức và sự hy sinh của các chú ấy, phải chăm lo sức khỏe cho các chú như người thân trong nhà".



