TRẬN MƯA TRÊN ĐƯỜNG TRƯỜNG SƠN
Trường Sơn không chỉ có bom đạn. Đó còn là những cơn mưa rừng, những con dốc dài và những bước chân không ngừng nghỉ.
Những người từng đi Trường Sơn thường nhớ mưa.
Mưa rừng đến nhanh.
Nước trút xuống.
Đường đất trở nên trơn trượt.
Quần áo ướt sũng.
Ba lô nặng thêm.
Nhưng đoàn người vẫn phải đi.
Con đường vận tải chiến lược xuyên Trường Sơn đã trở thành một trong những biểu tượng của cuộc kháng chiến chống Mỹ.
Trên đó có bộ đội, thanh niên xung phong, dân công hỏa tuyến và những lực lượng phục vụ chiến trường.
Họ vận chuyển người, lương thực, thuốc men và vũ khí.
Có những đoạn đường vừa làm xong đã bị bom đánh phá.
Lại sửa.
Lại đi.
Tinh thần ấy có một ý nghĩa rất đặc biệt.
Bom phá đường thì mở đường khác.
Cầu bị đánh sập thì làm cầu mới.
Xe bị hỏng thì sửa xe.
Người mệt thì nghỉ ít phút rồi tiếp tục.
Không phải vì họ không biết sợ.
Mà vì nhiệm vụ phía trước lớn hơn sự mệt mỏi của mỗi người.
Ngày nay, đường Trường Sơn đã trở thành ký ức.
Nhưng mỗi con đường bình yên trên đất nước hôm nay đều nhắc chúng ta nhớ đến những con đường mà thế hệ trước đã mở bằng mồ hôi, máu và tuổi trẻ.



