Trận Nà Ngần: Chiêu cũ, bản lĩnh mới | Mùa hoa lửa
Ngày 26/12/1944, sau chiến thắng Phai Khắt, Đội Việt Nam Tuyên truyền Giải phóng quân tiếp tục tiến đánh đồn Nà Ngần. Để tạo bất ngờ, các chiến sĩ cải trang thành lính bảo an, giả vờ áp giải “tù binh” từ Phai Khắt về đồn. Lính gác Nà Ngần mất cảnh giác, mở cổng cho toán quân tiến vào. Ngay khi vào sân đồn, các chiến sĩ bất ngờ nổ súng, nhanh chóng khống chế và bao vây quân địch. Trận đánh diễn ra chớp nhoáng, quân địch hoảng loạn và cuối cùng phải kéo cờ trắng đầu hàng. Chiến thắng Nà Ngần cùng Phai Khắt trong hai ngày liên tiếp đã củng cố niềm tin và mở đầu cho hành trình của đội quân cách mạng.

Trận Nà Ngần: Chiêu cũ, bản lĩnh mới | Mùa hoa lửa
Sáng ngày 26 tháng 12 năm 1944.
Núi rừng Cao Bằng vẫn còn chìm trong cái lạnh buốt của mùa đông.
Nhưng với những người lính vừa giành chiến thắng ở Phai Khắt, một ngày mới không phải để nghỉ ngơi.
Đêm hôm trước, tiếng súng Phai Khắt vừa tắt.
Những khẩu súng mới thu được còn chưa kịp kiểm tra hết.
Và trước mặt họ là một mục tiêu khác:
Nà Ngần.
Cách Phai Khắt khoảng 15 cây số, Nà Ngần nằm trên một ngọn đồi cao, địa thế hiểm trở và được phòng thủ chắc chắn hơn. Quân địch đông hơn, đồn cũng kiên cố hơn.
Nếu Phai Khắt là phép thử đầu tiên, thì Nà Ngần sẽ là câu hỏi thứ hai dành cho đội quân vừa ra đời.
Sau một đêm hành quân và chuẩn bị, mệnh lệnh được truyền xuống:
Tiếp tục tiến lên.
Không để đối phương kịp hoàn hồn.
Không để chiến thắng Phai Khắt trở thành một trận thắng đơn lẻ.
Nhưng lần này, họ không chọn cách tấn công trực diện.
Kế hoạch cải trang lại được sử dụng.
Chỉ khác một điều...
Lần này, câu chuyện được dựng lên còn khéo léo hơn.
Một toán chiến sĩ khoác lên mình bộ quân phục bảo an.
Phía sau họ là những người được đóng vai tù binh.
Những người lính bước đi giữa núi rừng, cố giữ vẻ bình thản như thể đang áp giải những kẻ vừa bị bắt từ Phai Khắt về Nà Ngần để giao nộp cho cấp trên.
Không ai nói nhiều.
Mỗi bước chân tiến về phía đồn là một lần thử thách thần kinh.
Bởi chỉ cần lính gác phát hiện ra điều bất thường...
Kế hoạch sẽ thất bại.
Và trận đánh có thể biến thành cuộc đối đầu khốc liệt.
Nà Ngần hiện ra trên đồi.
Cánh cổng đồn ở phía trước.
Lính gác nhìn xuống.
Những bộ quân phục bảo an.
Những “tù binh” bị áp giải.
Một đoàn người có vẻ hoàn toàn bình thường.
Không có lý do gì để nghi ngờ.
Tiếng gọi cửa vang lên.
Lính gác mở cổng.
Cánh cửa đồn từ từ hé ra.
Và rồi...
Toán người tiến thẳng vào sân.
Chỉ trong khoảnh khắc ấy, bộ mặt thật của họ được bộc lộ.
Những “tù binh” lập tức trở thành những chiến sĩ giải phóng.
Súng được rút ra.
Mệnh lệnh vang lên.
Các chiến sĩ đồng loạt đánh chiếm những vị trí quan trọng, phong tỏa từng gian nhà, chia cắt quân địch.
Bất ngờ ập xuống như một tia chớp.
Quân trong đồn hoàn toàn không kịp trở tay.
Những người lính đang ở trong chính sào huyệt của mình bỗng trở thành những kẻ bị bao vây.
Tiếng súng vang lên giữa núi rừng.
Nhưng trận đánh không kéo dài.
Sự bất ngờ khiến hàng ngũ địch nhanh chóng rối loạn.
Cuối cùng...
Cờ trắng được kéo lên.
Nà Ngần đầu hàng.
Những người lính trẻ đứng giữa sân đồn, nhìn nhau trong giây lát.
Hai trận đánh.
Hai chiến thắng.
Chỉ trong hai ngày.
Quân ta thu được nhiều súng đạn, quân trang và quân dụng — những thứ quý giá đối với một đội quân mới thành lập, còn đang thiếu thốn mọi bề.
Nhưng thứ quý giá hơn cả không nằm trong những khẩu súng thu được.
Đó là niềm tin.
Niềm tin rằng đội quân 34 người ấy có thể chiến đấu.
Có thể thắng.
Và có thể trưởng thành giữa khói lửa chiến tranh.
Từ Phai Khắt đến Nà Ngần, những người lính đã không lấy sức mạnh để đối đầu với sức mạnh.
Họ lấy mưu trí để bù đắp thiếu thốn, lấy bất ngờ để tạo thế áp đảo, lấy lòng dũng cảm để vượt qua hiểm nguy.
Hai trận đánh liên tiếp đã tạo nên một tiếng vang lớn giữa núi rừng Cao Bằng.
Với kẻ thù, đó là một lời cảnh báo.
Với đồng bào, đó là một niềm hy vọng.
Còn với những người lính trẻ, đó là dấu mốc đầu tiên của một hành trình dài phía trước.
Họ biết chiến tranh sẽ còn khốc liệt.
Sẽ còn những đêm hành quân trong rừng sâu.
Sẽ còn những trận đánh mà không phải lúc nào cũng có thể trở về nguyên vẹn.
Nhưng ngày hôm ấy, giữa Nà Ngần, họ đã hiểu một điều:
Một đội quân nhỏ bé, nếu có niềm tin, kỷ luật và lòng quả cảm, vẫn có thể làm nên những chiến thắng lớn.
Và thời hoa lửa của họ...
Mới chỉ bắt đầu.



