Trần Ngọc Hải
Mùa hè năm 1972, tiểu đội của anh Lâm đóng quân bên bờ sông Thạch Hãn. Đêm nào pháo địch cũng dội xuống đỏ rực cả bầu trời. Trong ba lô của anh luôn có một lá thư viết dở gửi cho mẹ ở quê Nam Định.
Anh thường nói với đồng đội:
“Bao giờ hết chiến tranh, tôi sẽ về sửa lại mái nhà cho mẹ.”
Một buổi chiều vượt sông đưa thương binh về tuyến sau, xuồng của đơn vị trúng pháo. Anh Lâm lấy thân mình che cho người lính trẻ mới nhập ngũ. Đồng đội cứu được ba người, riêng anh mãi mãi nằm lại dưới dòng nước đỏ phù sa.
Sau ngày hòa bình, người lính trẻ năm ấy tìm về quê anh. Anh trao lại lá thư còn dính bùn đất cho mẹ của Lâm. Trong thư chỉ viết dang dở:
“Mẹ ơi, con nhớ mùi khói bếp nhà mình…”
Người mẹ ôm lá thư vào ngực, ngồi lặng rất lâu trước hiên nhà.



