Trần Ngọc Long: Người chỉ huy giữa Thành cổ Quảng Trị
Tác giả: Sầm Thị Quỳnh Trang Lớp K15A. SP DIA LI Trường Đại Học Hải Dương

Trần Ngọc Long là một trong những người trực tiếp chỉ huy chiến đấu trong 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ Quảng Trị năm 1972. Khi ấy, ông là Tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn 1, Trung đoàn 48, Sư đoàn 320, đơn vị đã chiến đấu trong điều kiện vô cùng khốc liệt tại Quảng Trị.
Mùa hè năm 1972, Thành cổ Quảng Trị trở thành một trong những điểm nóng nhất của chiến trường miền Nam. Hàng ngày, bom pháo dội xuống khu vực Thành cổ và những vùng xung quanh.
Trong hoàn cảnh ấy, Tiểu đoàn 1 của Trần Ngọc Long được giao nhiệm vụ bám trụ, chiến đấu và giữ vững trận địa.
Đối với người chỉ huy, khó khăn không chỉ là đối mặt với bom đạn.
Đó còn là việc phải nhìn những người lính của mình lần lượt bị thương, hy sinh nhưng vẫn phải giữ bình tĩnh để tiếp tục chỉ huy.
Những trận đánh diễn ra liên tục.
Có thời điểm công sự bị phá hủy, lực lượng bị tổn thất nặng, nhưng các chiến sĩ vẫn tìm mọi cách củng cố trận địa và tiếp tục chiến đấu.
Mỗi ngày ở Thành cổ là một ngày giành giật sự sống.
Trần Ngọc Long cùng cán bộ, chiến sĩ trong tiểu đoàn phải tổ chức lực lượng, bố trí các vị trí phòng ngự, đưa thương binh ra khỏi trận địa và giữ liên lạc trong điều kiện bom pháo dày đặc.
Đặc biệt, việc đưa quân qua sông Thạch Hãn để vào và rút khỏi Thành cổ là một nhiệm vụ vô cùng nguy hiểm. Dòng sông khi ấy không chỉ là tuyến đường tiếp tế mà còn là ranh giới giữa sự sống và cái chết.
Sau 81 ngày đêm, Thành cổ Quảng Trị trở thành biểu tượng của sự hy sinh và sức chịu đựng phi thường của những người lính.
Trần Ngọc Long là một trong những người trở về.
Nhưng ông trở về cùng ký ức về hàng nghìn đồng đội đã nằm lại trên mảnh đất Quảng Trị.
Nhiều năm sau chiến tranh, ông vẫn trở lại Thành cổ, tìm kiếm và tưởng nhớ những người đồng đội năm xưa.
Bởi với những người từng chiến đấu ở đó, chiến tranh không thực sự kết thúc vào ngày tiếng súng ngừng vang.
Nó còn ở lại trong ký ức của những người sống sót.
Điều đặc biệt trong câu chuyện của Trần Ngọc Long là ông không chỉ là một người lính.
Ông là người chỉ huy phải đưa ra quyết định trong những thời khắc mà chỉ một sai lầm cũng có thể khiến rất nhiều người phải trả giá.
Nhưng phía sau mỗi mệnh lệnh của người chỉ huy là những người lính bằng xương bằng thịt.
Là những người đã cùng ông chiến đấu.
Là những người đã không thể trở về.
Có những người sống sót sau chiến tranh không phải vì họ quên đi những người đã mất, mà bởi họ mang trách nhiệm nhớ thay cho những người không còn cơ hội kể câu chuyện của mình.
Trần Ngọc Long đã sống tiếp với ký ức ấy.
Và mỗi lần trở về Thành cổ, đó không chỉ là một chuyến trở lại chiến trường.
Đó là một lần trở về với tuổi trẻ, với đồng đội và với những người đã nằm lại bên dòng Thạch Hãn.
“Thành cổ hôm nay bình yên, nhưng dưới mỗi tấc đất ấy là một phần tuổi trẻ của cả một thế hệ.”


