Bài viết

TRẦN NGỌC SƯƠNG – TUỔI XUÂN HÓA LỬA, TÊN NGƯỜI HÓA ĐẤT

Đà Nẵng21/12/2025Nguyễn Ny Na (12a6)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những con người sinh ra không để đi hết một đời dài, mà để cháy rực trong khoảnh khắc quyết định của lịch sử. Họ đến rất khẽ, sống rất nhanh, rồi rời đi giữa tiếng bom gào, để lại phía sau một cái tên đủ sức nâng đỡ cả ký ức của quê hương. Trần Ngọc Sương là một con người như thế – một tuổi xuân chưa kịp nở trọn đã hóa thành ngọn lửa giữ đất Tiên Phước những năm tháng chiến tranh dữ dội nhất.

Sinh năm 1949, Trần Ngọc Sương lớn lên trên mảnh đất Quảng Nam gầy guộc mà gan góc. Nơi ấy, đất không chỉ nuôi lúa, mà còn nuôi người bằng những vết thương chiến tranh chằng chịt. Tuổi thơ ông không trôi qua trong êm đềm, mà sớm quen với tiếng máy bay gầm rú, với những lần làng xóm tan hoang sau bom đạn. Chính từ miền đất “chưa yên tiếng súng” ấy, một ý chí lặng lẽ được hun đúc: nếu không đứng lên, quê hương sẽ không bao giờ có ngày bình yên.

Tháng 1 năm 1968, khi mới mười chín tuổi, Trần Ngọc Sương khoác súng lên vai, rời làng, rời mẹ, bước thẳng vào chiến trường. Từ giây phút ấy, tuổi trẻ của ông không còn đo bằng năm tháng, mà đo bằng trận đánh. 170 trận – là 170 lần đối diện cái chết, 170 lần bước qua lằn ranh sinh tử, 170 lần chọn đi lên phía trước thay vì lùi lại. Trên chiến trường Tiên Phước khốc liệt, ông luôn là người xung phong, người chỉ huy bám sát trận địa, linh hoạt, quyết đoán, không ngại hy sinh để giữ vững đội hình.

Ở Trần Ngọc Sương, người ta thấy rõ sự kết hợp hiếm có giữa lòng dũng cảm của người línhbản lĩnh của người chỉ huy. Ông không chỉ cầm súng chiến đấu, mà còn cầm niềm tin của đồng đội trong tay. Mỗi mệnh lệnh đưa ra là một lần ông đặt sinh mạng mình ngang bằng với sinh mạng của đơn vị. Chính từ tư thế ấy, ông đã cùng đồng đội làm nên những chiến công khiến kẻ thù khiếp sợ: hơn một nghìn tên địch bị tiêu diệt, nhiều phương tiện chiến tranh bị phá hủy, thế trận địch liên tục bị bẻ gãy. Riêng ông, trong suốt những năm cầm súng, đã trực tiếp tiêu diệt 430 tên địch, trong đó có 47 lính Mỹ, phá hủy 4 xe bọc thép, bắn rơi một máy bay trực thăng – những con số được viết bằng máu, mồ hôi và sự bình thản trước cái chết.

Nhưng điều khiến Trần Ngọc Sương sống mãi không chỉ là chiến công, mà là cách ông sống giữa chiến tranh. Giữa bom đạn ngút trời, ông vẫn giữ cho mình sự điềm tĩnh, giản dị, gần gũi với nhân dân. Với đồng đội, ông là người chỉ huy đi trước, không bao giờ đứng sau lưng người khác để an toàn. Với nhân dân, ông là niềm tin thầm lặng – niềm tin rằng dù bom có rơi, đất này vẫn có người đứng chắn.

Ngày 12 tháng 5 năm 1972, trong một trận đánh ác liệt, Trần Ngọc Sương ngã xuống khi tuổi đời mới 23. Tuổi trẻ của ông dừng lại ở đó, giữa khói lửa chiến trường, nhưng lý tưởng thì không dừng. Cái chết của ông không khép lại một cuộc đời, mà mở ra một sự bất tử. Bởi từ giây phút ấy, tên ông không còn thuộc về riêng gia đình, mà thuộc về đất Tiên Phước, thuộc về lịch sử.

Sau ngày đất nước yên tiếng súng, Đảng và Nhà nước đã ghi nhận những cống hiến ấy bằng những phần thưởng cao quý: Huân chương Chiến công giải phóng hạng nhất, nhiều bằng khen, sáu lần danh hiệu Dũng sĩ diệt Mỹ, và năm 1978, ông được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Nhưng phần thưởng lớn nhất không nằm trên giấy, mà nằm trong ký ức của quê hương – nơi mỗi tấc đất đều in dấu chân người lính trẻ năm nào.

Hôm nay, bức tượng Trần Ngọc Sương lặng lẽ đứng trong sân trường mang tên ông. Không phải để kể lại chiến tranh, mà để nhắc những thế hệ đang lớn lên rằng: hòa bình không tự nhiên mà có. Nó được đổi bằng tuổi xuân của những con người đã sống rất nhanh, rất cháy, để đất nước được sống rất lâu trong bình yên. Trần Ngọc Sương – một cái tên ngắn gọn, nhưng đủ sức nâng đỡ cả một thời hoa lửa không bao giờ tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn