Mẹ Việt Nam Anh hùng

Trần Ngọc Thủy Tiên

Mẹ Bùi Thị Thêm: “Túi Bí Mật” Giữa Lòng Đất Thép Củ Chi

Quảng Trị03/04/2026Trần Ngọc Thủy Tiên (Thuế tỉnh Quảng Trị)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nếu ai đã từng về thăm vùng đất Củ Chi, nơi có hệ thống địa đạo chằng chịt như mạch máu dưới lòng đất, chắc hẳn sẽ được nghe kể về những người mẹ “đào hầm từ thuở tóc còn xanh”. Trong số những huyền thoại ấy, câu chuyện về Mẹ Bùi Thị Thêm hiện lên như một minh chứng cho sự mưu trí, dũng cảm và tấm lòng sắt son với cách mạng của người phụ nữ Nam Bộ. Mẹ không chỉ là hậu phương, mà mẹ chính là một chiến sĩ thực thụ, chiến đấu bằng sự thầm lặng và lòng kiên trung không gì lay chuyển nổi. Cuộc đời mẹ Thêm gắn liền với những năm tháng kháng chiến chống Mỹ ác liệt nhất trên vùng “Tam giác sắt”. Mẹ có chồng và ba người con trai lần lượt lên đường nhập ngũ và hy sinh trên các chiến trường. Nỗi đau mất mát người thân như những vết dao cắt vào lòng mẹ, nhưng giữa vùng đất mà “bom cày đi xới lại” mỗi ngày, mẹ hiểu rằng không có chỗ cho sự yếu mềm. Mẹ biến đau thương thành hành động, tình nguyện làm người dẫn đường, nuôi giấu cán bộ và tiếp tế lương thực cho bộ đội ngay dưới tầm mắt kiểm soát gắt gao của kẻ thù. Điều khiến người ta nhớ mãi về mẹ chính là sự mưu trí đến kinh ngạc. Trong những năm tháng địch lập “vành đai trắng”, bao vây phong tỏa hòng làm kiệt quệ sức quân ta, mẹ Thêm đã có những cách tiếp tế vô cùng độc đáo. Có những lúc, mẹ giấu tài liệu mật vào trong những đòn bánh tét, hay khéo léo khâu vào lớp lót của chiếc áo bà ba sờn cũ để đi qua các trạm kiểm soát. Địch thấy một bà cụ già yếu, tay xách nách mang rổ rau, giỏ cá thì thường lơ là, không ngờ rằng bên trong đó là những thông tin quan trọng quyết định thắng bại của cả một trận đánh. Mẹ sống giữa hai làn tuyến, đối mặt với họng súng và sự tra hỏi của giặc mỗi ngày, nhưng ánh mắt mẹ vẫn luôn bình thản, che giấu cả một “kho tàng” bí mật của cách mạng. Ký ức cảm động nhất về mẹ có lẽ là những đêm mưa tầm tã, mẹ một mình lội bùn, vượt qua những bãi mìn rình rập để đưa cơm vào địa đạo cho các chiến sĩ. Mẹ coi bộ đội như con đẻ, chăm chút từng bát canh, manh áo. Có lần bị địch bắt, tra tấn dã man để ép khai ra cửa hầm bí mật, mẹ chỉ một mực lắc đầu: “Tui già rồi, không biết chi hết”. Những đòn roi tàn độc không thể bẻ gãy được ý chí của người mẹ đất thép. Mẹ bảo: “Thân già này có chết cũng không sao, miễn là các con được an toàn để đánh đuổi thằng giặc”. Sau ngày hòa bình, mẹ Thêm trở về với cuộc sống bình dị bên luống rau, gốc mít. Dù mang trên mình nhiều vết thương chiến tranh và nỗi cô đơn khi các con không trở về, nhưng nụ cười của mẹ vẫn rạng rỡ niềm vui của ngày thống nhất. Mẹ chính là hiện thân của sự chịu thương, chịu khó và sức sống mãnh liệt của vùng đất Củ Chi – nơi mà bom đạn có thể làm tan nát đất đai nhưng không bao giờ khuất phục được lòng người.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Trần Ngọc Thủy Tiên | Câu chuyện thời hoa lửa