Bài viết

Trần Nguyễn Hữu Tín

BÁC SĨ HỒ NGỌC THẢO – NGƯỜI ĐI BỘ GIỮA RỪNG GIÀ MANG THUỐC CỨU BỘ ĐỘI Ở LÀO (1966–1973)

18/12/2025Trần Nguyễn Hữu Tín (Đoàn cơ sở Tiểu đoàn 6, Học viện PK-KQ, Đoàn thanh niên Quân đội)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

BÁC SĨ HỒ NGỌC THẢO – NGƯỜI ĐI BỘ GIỮA RỪNG GIÀ MANG THUỐC CỨU BỘ ĐỘI Ở LÀO (1966–1973)

Trong thời kỳ Việt Nam làm nhiệm vụ quốc tế giúp nước bạn Lào (1966–1973), tuyến đường mòn Trường Sơn – Tây Trường Sơn kéo dài đến Xiêng Khoảng – Attapeu là nơi bộ đội ta hoạt động giữa rừng già, xa khu dân cư, thiếu thốn đủ bề. Giữa hoàn cảnh đó, bác sĩ Hồ Ngọc Thảo, quê Quảng Trị, là người đã dành bảy năm liên tục đi bộ trong rừng, mang theo thuốc men để cứu sống hàng trăm chiến sĩ.

Đơn vị bác sĩ Thảo đóng quân ở một trạm dã chiến trên dãy Phu Hin Phôn. Từ trạm này, anh phải đi bộ hàng chục cây số mỗi ngày để đến các tổ chiến đấu rải rác dọc đường mòn. Balo của anh luôn nặng gần 20 kg, chứa bông băng, thuốc ký ninh, huyết thanh chống rắn cắn, kim tiêm và cả bộ dụng cụ mổ giản lược. Đường đi toàn dốc đá, suối cạn, vắt và muỗi dày đặc. Có những đêm mưa lạnh, anh phải ngủ dưới gốc đại thụ, chỉ che bằng tấm nilon nhỏ.

Một kỷ niệm được anh kể lại khiến nhiều người xúc động: năm 1969, một tổ chiến đấu bị thương nặng sau trận đánh. Anh Thảo nhận tin trong đêm, lập tức mang theo đèn dầu, đi bộ hơn 15 km rừng. Khi đến nơi, thương binh bị mất máu nhiều, không còn thời gian đưa về trạm. Anh quyết định mổ ngay trong rừng, dưới ánh đèn dầu leo lét. Một chiến sĩ bị mảnh pháo găm sâu vào bụng; anh Thảo dùng kẹp gắp ra, khâu lại bằng những mũi chỉ thô nhưng chắc chắn. Sau ba ngày, người chiến sĩ ấy hồi phục.

Năm 1971, anh bị sốt rét ác tính đến mức ngất giữa đường, nhưng khi tỉnh lại, anh vẫn cố di chuyển đến điểm hẹn để kịp cứu thương binh. Đối với đồng đội, bác sĩ Thảo không chỉ là thầy thuốc, mà là “người gùi sự sống”.

Khi chiến tranh kết thúc, anh trở về làm bác sĩ tại bệnh viện tỉnh, sống giản dị và không bao giờ kể về những năm tháng gian khổ ấy. Chỉ có đồng đội cũ ở Lào và Việt Nam vẫn nhắc anh bằng câu nói:
“Anh Thảo mang thuốc như mang ánh sáng giữa rừng già.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn