Trần Nhân Tông (1258–1308) là vị vua thứ ba của nhà Trần, một vị minh quân có nhiều đóng góp lớn trong việc bảo vệ và xây dựng đất nước Đại Việt.
Câu chuyện lịch sử thời hoa lửa về nhân vật lịch sử Trần Nhân Tông (1258–1308)

Trần Nhân Tông (1258–1308) là vị vua thứ ba của nhà Trần, một vị minh quân có nhiều đóng góp lớn trong việc bảo vệ và xây dựng đất nước Đại Việt.
Ông tên thật là Trần Khâm, sinh năm 1258. Năm 1278, ông lên ngôi vua, lấy hiệu là Trần Nhân Tông. Trong thời gian trị vì, đất nước phải đối mặt với cuộc xâm lược của quân Nguyên – Mông, một đội quân hùng mạnh lúc bấy giờ.
Năm 1285 và 1288, Trần Nhân Tông cùng triều đình, các tướng lĩnh như Trần Hưng Đạo, và toàn thể quân dân Đại Việt tổ chức kháng chiến chống quân Nguyên – Mông. Hai lần kháng chiến đều giành thắng lợi. Đặc biệt, chiến thắng Bạch Đằng năm 1288 đã đánh tan lực lượng xâm lược, bảo vệ vững chắc nền độc lập của Đại Việt.
Sau khi đất nước ổn định, Trần Nhân Tông chú trọng khôi phục kinh tế, chăm lo đời sống nhân dân và củng cố đất nước. Năm 1293, ông nhường ngôi cho con là Trần Anh Tông, trở thành Thái Thượng hoàng nhưng vẫn tiếp tục giúp đỡ triều đình.
Năm 1299, ông xuất gia tại núi Yên Tử, lấy pháp danh Điều Ngự Giác Hoàng, trở thành một nhân vật quan trọng trong lịch sử Phật giáo Việt Nam và là người sáng lập Thiền phái Trúc Lâm Yên Tử.
Trần Nhân Tông qua đời năm 1308. Ông được lịch sử ghi nhớ không chỉ là một vị vua có công lớn trong ba lần kháng chiến chống Nguyên – Mông, mà còn là một vị vua nhân từ, có tinh thần yêu nước, đoàn kết dân tộc và để lại ảnh hưởng sâu sắc đối với văn hóa, tư tưởng Việt Nam.


