Bài viết

Trận Phai Khắt: Cải trang giữa ban ngày | Mùa hoa lửa

Chiều 25/12/1944, Đội Việt Nam Tuyên truyền Giải phóng quân quyết định đánh đồn Phai Khắt bằng một kế hoạch táo bạo: cải trang thành lính dõng. Toán chiến sĩ bình thản tiến vào đồn giữa ban ngày mà không khiến quân địch nghi ngờ. Khi vừa qua cổng, đồng chí Thu Sơn bất ngờ rút súng, hô lớn: “Giơ tay lên! Tất cả đứng im!”. Các chiến sĩ lập tức khống chế đồn, khiến quân địch không kịp trở tay. Chỉ trong chưa đầy mười phút, Phai Khắt thất thủ, quân ta thu được vũ khí, đạn dược và không chịu tổn thất. Chiến thắng đầu tiên đã khẳng định sức mạnh của trí tuệ, lòng dũng cảm và mở đầu cho hành trình của một đội quân cách mạng.

14/08/2026Xã Lượng Minh (Đoàn xã Lượng Minh)4 lượt xem0 lượt chia sẻ
Trận Phai Khắt: Cải trang giữa ban ngày | Mùa hoa lửa

Trận Phai Khắt: Cải trang giữa ban ngày | Mùa hoa lửa

Chiều ngày 25 tháng 12 năm 1944.

Phai Khắt chìm trong màn sương lạnh.

Núi rừng Cao Bằng vào đông im lìm đến lạ. Những thân cây già đứng sừng sững trong gió rét, những con đường đất dẫn về bản vắng bóng người. Nhưng phía sau vẻ bình yên ấy là một đồn lính đang được canh phòng cẩn mật.

Đó là Phai Khắt.

Một đồn lẻ nằm trong căn nhà của một Chánh tổng cũ. Bên trong có viên sĩ quan Pháp chỉ huy cùng hơn chục lính dõng người địa phương.

Với một đội quân mới thành lập, vũ khí còn ít và thô sơ, đây không phải mục tiêu dễ dàng.

Nếu tấn công trực diện, tiếng súng có thể vang lên giữa núi rừng, quân địch chống trả, những chiến sĩ đầu tiên có thể phải nằm lại. Quan trọng hơn, các đồn xung quanh sẽ lập tức được báo động.

Nhưng trận đầu tiên không thể thất bại.

Võ Nguyên Giáp hiểu điều đó.

Ông cần một cách đánh khác.

Một cách đánh khiến đối phương không kịp nhận ra rằng họ đang đứng trước một đội quân cách mạng.

Và rồi kế hoạch được quyết định:

Cải trang thành lính dõng, tiến thẳng vào đồn giữa ban ngày.

Chiều hôm ấy, một toán người lặng lẽ chuẩn bị.

Họ mặc quần chẽn, chân quấn xà cạp, khoác lên mình bộ quần áo giống những người lính bảo an thường đi tuần trong vùng. Người dẫn đầu đội chiếc mũ khaki, dáng vẻ cố tình bình thản.

Trong lòng mỗi người, có lẽ đều hiểu:

Chỉ cần một ánh mắt nghi ngờ...

Một tiếng hô báo động...

Tất cả sẽ biến thành một cuộc chiến đẫm máu.

Toán quân tiến về phía đồn Phai Khắt.

Từng bước.

Từng bước.

Cánh cổng đồn hiện ra trước mắt.

Lính gác ngẩng đầu nhìn.

Họ thấy những bộ quân phục quen thuộc.

Một toán lính đi tuần.

Không có gì đáng ngờ.

Cánh cổng từ từ mở ra.

Không ai biết rằng ngay khoảnh khắc ấy, số phận của cả đồn Phai Khắt đã được định đoạt.

Toán quân bước qua cổng.

Một nhịp.

Hai nhịp.

Rồi bất ngờ, người dẫn đầu — đồng chí Thu Sơn — rút khẩu súng ngắn.

Giọng hô vang lên, dứt khoát:

“Giơ tay lên! Tất cả đứng im!”

Không khí đang yên tĩnh lập tức vỡ tung.

Những người lính áo vải phía sau đồng loạt lao vào.

Các vị trí chiến đấu nhanh chóng bị chiếm giữ. Lối ra vào bị khống chế. Những khẩu súng trong đồn chưa kịp hướng về phía quân cách mạng thì đã bị áp đảo.

Bên trong đồn, quân địch đang dở bữa cơm chiều.

Không ai kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Viên đồn trưởng người Pháp chạy ra.

Nhưng đã quá muộn.

Tiếng súng vang lên.

Mọi thứ diễn ra nhanh đến mức gần như không cho đối phương thời gian phản ứng.

Chỉ trong chưa đầy mười phút...

Phai Khắt thất thủ.

Những người lính trẻ đứng giữa sân đồn, thở dốc sau trận đánh.

Không một chiến sĩ nào của ta hy sinh.

Toàn bộ vũ khí, đạn dược của đồn bị thu giữ.

Một đội quân chỉ vừa thành lập vài ngày trước đã có chiến thắng đầu tiên.

Nhưng điều khiến chiến thắng ấy trở nên đặc biệt không chỉ nằm ở những khẩu súng thu được.

Đó là cách họ đã chiến thắng.

Không phải bằng sức mạnh áp đảo.

Mà bằng trí thông minh, lòng can đảm và khả năng khiến kẻ địch mất cảnh giác ngay giữa ban ngày.

Giữa núi rừng Cao Bằng, tiếng súng Phai Khắt vang lên như một lời khẳng định:

Đội quân nhỏ bé ấy đã có thể chiến đấu.

Và quan trọng hơn...

Họ đã thắng trận đầu tiên.

Những người lính rời Phai Khắt khi màn sương chiều đang dần buông xuống.

Phía trước vẫn là những con đường rừng dài hun hút.

Phía trước vẫn còn Nà Ngần.

Vẫn còn những trận đánh khốc liệt đang chờ đợi.

Nhưng từ khoảnh khắc ấy, 34 người lính năm xưa đã có thêm một niềm tin không gì lay chuyển được:

Nếu biết dựa vào nhân dân, biết lấy trí mưu thắng sức mạnh, và nếu trong tim còn giữ một niềm tin vào ngày đất nước độc lập...

Thì một đội quân nhỏ bé cũng có thể làm nên những điều tưởng như không thể.

Đó chính là những ngày đầu của thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn