TRẬN PHẢN CÔNG GIỮ TUYẾN HÀNH LANG CHIẾN LƯỢC
Trong những năm cao điểm làm nhiệm vụ quốc tế, bác Lê Ngọc Hùng từng tham gia một trận phản công quy mô lớn nhằm bảo vệ tuyến hành lang chiến lược nối liền các cụm đóng quân của Quân đội Nhân dân Việt Nam tại Campuchia. Đây là chiến dịch kéo dài nhiều ngày đêm, với cường độ chiến đấu khốc liệt và tổn thất nặng nề. Trận đánh ấy không chỉ thử thách sức chịu đựng của người lính, mà còn tôi luyện bản lĩnh chỉ huy và tinh thần thép của cả đơn vị. Với bác Hùng, đó là dấu mốc không thể quên của đời quâ
Năm 1983, tình hình an ninh tại khu vực tỉnh Kampong Thom, Vương quốc Campuchia diễn biến hết sức phức tạp. Tàn quân Pol Pot liên tục đánh phá các tuyến vận chuyển lương thực, vũ khí của ta. Trung đoàn 18, Sư đoàn 325, Quân đoàn 2 được lệnh mở chiến dịch phản công quy mô lớn, nhằm quét sạch địch, giữ vững tuyến hành lang chiến lược.
Bác Lê Ngọc Hùng khi ấy là Trung sĩ, Chính trị viên trung đội, trực tiếp tham gia mũi tiến công chủ lực. Trước giờ nổ súng, bác nhớ như in không khí trong rừng đặc quánh, nặng nề.
“Anh em hiểu đây là trận lớn, có thể có người không trở về,” bác kể chậm rãi.
Chiến dịch bắt đầu bằng loạt pháo mở màn rung chuyển cả cánh rừng. Địch chống trả quyết liệt, dùng mìn và hỏa lực mạnh chặn bước tiến của ta. Nhiều đơn vị bị ghìm chân suốt nhiều giờ. Trong làn đạn dày đặc, bác Hùng vừa chiến đấu, vừa chạy dọc đội hình động viên chiến sĩ.
“Tôi chỉ nói một câu: Nếu mình lùi, hậu phương sẽ nguy hiểm.”
Ba ngày liên tiếp, đơn vị bác ăn ngủ ngay trong rừng, không có hầm trú kiên cố. Đêm xuống, bác cùng anh em thay nhau cảnh giới, cáng thương binh ra tuyến sau. Có lúc tưởng như không thể trụ nổi, nhưng chính tinh thần đồng đội đã giữ họ đứng vững.
“Có chiến sĩ bị thương vẫn xin ở lại, bảo còn thở là còn đánh,” bác nhớ lại.
Kết thúc chiến dịch, tuyến hành lang được bảo vệ an toàn, địch bị đánh bật khỏi khu vực trọng yếu. Chiến thắng phải trả giá bằng máu của nhiều đồng đội. Trong lễ truy điệu dã chiến, bác Hùng đứng nghiêm, nước mắt hòa với đất đỏ Kampong Thom. Sau chiến dịch ấy, bác được tặng Huân chương Chiến sĩ Vẻ vang hạng Ba, ghi nhận tinh thần dũng cảm và vai trò nòng cốt trong chiến đấu.
“Chiến thắng nào cũng có mất mát,” bác nói, “nhưng nếu được chọn lại, tôi vẫn đi.”


