Cựu chiến binh

Trận pháo kích sáng 24-2

Trận pháo kích sáng 24-2

Tuyên Quang16/12/2025Dương Thị Mùi (Đoàn phường Nông Tiến)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trận pháo kích sáng 24-2

Cho đến bây giờ, kỷ niệm về những ngày tháng tham gia chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc vẫn còn in đậm trong chí nhớ chàng vệ binh Trần Bảo Tuấn, thương binh hạng 4/4, tổ 7, phường Ỷ La (TP Tuyên Quang). Ông Tuấn nhập ngũ năm 1978, đến đầu 1979, ông bước vào trận chiến bảo vệ biên giới phía Bắc. Những ngày tháng chiến đấu ác liệt, chứng kiến sự hy sinh quân và dân ta khiến ông đau nhói mỗi khi nhắc lại. Ông kể, 5 giờ sáng ngày 24-2 tại cửa hang Nà Dạ trời đầy sương gió rét lạnh buốt. Trong Sở chỉ huy trung đoàn không khí căng thẳng, tiếng lệnh qua máy bộ đàm dội vào vách hang nghe rợn người. Ông chốt ngay cửa hang cũng bị cuốn theo không khí đó, vừa phải kiểm soát nhận mặt người vừa phải canh chừng thám báo hoặc lính sơn cước đột nhập.

5h30’ sáng, chúng tôi được đồng chí Trung đội trưởng tên Ngọc truyền đạt: “Hôm nay có nhiều khả năng địch sẽ dùng hỏa lực và bộ binh đánh thẳng vào sở chỉ huy trung đoàn, tình hình rất căng thẳng, các tiểu đoàn chốt trên Đồi 244, Nghĩa Trang, Mâm Xôi, 300... đã rất nỗ lực chống trả nhưng chiến sỹ hy sinh, thương vong rất nhiều, mặt khác lính Trung Quốc đang tập trung quân đánh chiếm thị trấn Quảng Uyên và hậu cứ trung đoàn, trung đoàn đã báo cáo cấp trên nhưng chưa có lệnh rút...”. Nói rồi đồng chí đi các đơn vị khác. Đi chừng 30 phút, đồng chí trở lại, nói: “Mọi việc đã bố trí xong, ngoài 3 tổ vệ binh còn có một số bộ phận của đại đội trinh sát, cối 60 hỗ trợ, bây giờ chỉ chờ bọn chúng”.

Đồng chí Ngọc đưa mắt quan sát toàn trận địa xong đến gần bảo tôi và một đồng chí tên Vượng cùng hút thuốc lào. Vừa hút thuốc anh vừa kể chuyện gia đình, anh mới cưới vợ được mấy tháng, quê anh ở Yên Bái. Lát sau anh bảo tôi và Vượng đào thêm một hố cá nhân. Chúng tôi đang đào thêm công sự cách anh khoảng 5m bỗng nghe hét to... “pháo kích”. Theo phản xạ, tôi lao mình sang công sự phía trước vừa chạm đất thì Vượng lao nằm đè lên tôi cùng với đó là tiếng pháo đinh tai, nhức óc, lửa tóe lên như hoa cải, khói bụi mù mịt, mùi thuốc pháo khét lẹt, trời tối sầm. Hàng chục quả pháo và hỏa tiễn H12 quất thẳng vào miệng hang. Tôi và Vượng nằm chịu trận, hết loạt này đến loạt khác. Đầu tôi như bị cho vào cối giã, 2 mắt như lồi ra, lỗ tai và mũi máu ộc ra thành dòng, da đầu như bị nong ra, chân tóc rỉ máu.

Đợt pháo vừa dứt chúng tôi rũ đất đứng lên tay chộp vội súng sẵn sàng... Bên cạnh, đồng chí Ngọc đã hy sinh. Trận pháo đó, còn có đồng chí Trung đội phó Tĩnh bị thương nặng, còn lại hầu hết bị sức ép đạn pháo và bị thương nhẹ, trong đó có ông.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn