TRẬN PHÒNG NGỰ BÊN DÒNG SÔNG NHUNG
TRẬN PHÒNG NGỰ BÊN DÒNG SÔNG NHUNG
Nhân chứng kể lại: Bác Lê Khắc Mai (Cựu chiến binh Trung đoàn 101, Sư đoàn 325)
"Mùa hè năm 1972, dòng sông Nhung ở Quảng Trị trở thành một trong những điểm nóng nghẹt thở. Đơn vị chúng tôi nhận lệnh phải lập một phòng tuyến chốt chặn bên bờ sông để ngăn không cho lữ đoàn thủy quân lục chiến của địch tái chiếm các mục tiêu cơ động phía bờ Bắc.
Chiến hào của chúng tôi đào vội trong lòng đất cát pha, pháo địch từ hạm đội ngoài biển bắn vào liên tục khiến công sự sập đi sập lại không biết bao nhiêu lần. Đất cát sộc cả vào cơm, vào nước uống, họng ai cũng khét lẹt mùi thuốc súng. Suốt ba ngày đêm, chúng tôi phải gồng mình chịu đựng các đợt oanh tạc bằng bom phản lực và súng phun lửa từ xe thiết giáp địch.
Tôi nhớ nhất đồng chí Toàn, khẩu đội trưởng đại liên, quê Hải Phòng. Một mảnh pháo găm trúng bắp tay phải của Toàn, máu chảy ròng ròng ướt đẫm cả thân súng. Khi tôi định bò sang băng bó, Toàn hét lớn qua tiếng nổ chát chúa: 'Đừng qua! Giữ chặt hướng sườn trái! Tay trái tao vẫn siết cò được!'. Và đúng như lời nói, Toàn một tay ghì chặt báng súng, một tay siết cò, nổ từng loạt đạn chính xác ghim chặt toán lính địch đang điên cuồng lội qua dòng sông Nhung.
Sự kiên cường của Toàn đã khích lệ toàn đội giữ vững trận địa cho đến khi lực lượng tăng viện ứng cứu kịp thời. Dòng sông Nhung mùa hè năm ấy nhuộm đỏ máu của những người lính tuổi hai mươi, nhưng tinh thần 'một tấc không lui' đã trở thành bức tường thành vững chãi nhất bảo vệ vùng đất giải phóng."



