Trần Phú – Người chiến sĩ với lời thề “Giữ vững chí khí chiến đấu”
Ngày 1 tháng 5 năm 1904, tại thành An Thổ, phủ Tuy An, tỉnh Phú Yên, một cậu bé tên Trần Phú ra đời. Quê gốc của gia đình ông ở xã Tùng Ảnh, huyện Đức Thọ, tỉnh Hà Tĩnh.
Tuổi thơ của Trần Phú không được bình yên. Khi ông còn nhỏ, cha mất sớm. Sau đó, mẹ ông cũng qua đời. Mất mát liên tiếp khiến cậu bé Trần Phú phải trưởng thành trong hoàn cảnh khó khăn.
Nhưng nghịch cảnh không làm ông mất đi ý chí học tập.
Năm 1922, Trần Phú đỗ đầu kỳ thi Thành chung tại Trường Quốc học Huế. Sau đó, ông cùng một số người bạn thành lập Hội Tuấn Nam, nhằm truyền bá tư tưởng yêu nước và thức tỉnh thanh niên.
Ông từng làm giáo viên tại Trường Tiểu học Cao Xuân Dục ở Vinh. Trong những giờ dạy học, ông không chỉ truyền đạt kiến thức mà còn quan tâm đến vận mệnh của đất nước.
Một lần, nhìn những học trò nhỏ, Trần Phú tự hỏi:
– Các em sẽ lớn lên trong một đất nước như thế nào?
Câu hỏi ấy thôi thúc ông tìm kiếm một con đường mới cho dân tộc.
Năm 1926, Trần Phú tham gia Hội Phục Việt, sau đổi tên thành Tân Việt Cách mạng Đảng. Ông tích cực hoạt động và nghiên cứu các tư tưởng cách mạng.
Năm 1927, ông sang Quảng Châu, Trung Quốc. Tại đây, ông gặp Nguyễn Ái Quốc và được học tập, rèn luyện về lý luận cách mạng.
Những bài học ấy có ảnh hưởng lớn đến con đường hoạt động của Trần Phú.
Sau đó, ông sang Liên Xô học tập. Với tinh thần ham học hỏi, Trần Phú dành nhiều thời gian nghiên cứu lý luận và tìm hiểu về phong trào cách mạng trên thế giới.
Năm 1930, Đảng Cộng sản Việt Nam ra đời. Sau đó, Trần Phú trở về nước và tham gia hoạt động cách mạng trong một hoàn cảnh vô cùng nguy hiểm.
Ông được giao nhiệm vụ quan trọng là xây dựng tổ chức và soạn thảo Luận cương chính trị tháng 10 năm 1930.
Trong quá trình hoạt động, Trần Phú luôn suy nghĩ làm thế nào để phong trào cách mạng có đường lối rõ ràng, có tổ chức chặt chẽ và tập hợp được đông đảo nhân dân.
Tháng 10 năm 1930, tại Hội nghị Trung ương, Trần Phú được bầu làm Tổng Bí thư đầu tiên của Đảng Cộng sản Đông Dương.
Khi ấy, ông mới 26 tuổi.
Nhưng công việc của người đứng đầu Đảng trong thời kỳ đó vô cùng nguy hiểm. Thực dân Pháp ra sức truy bắt những người cách mạng.
Trần Phú phải thường xuyên thay đổi nơi ở và làm việc bí mật. Ông biết rằng mình có thể bị bắt bất cứ lúc nào.
Đến ngày 18 tháng 4 năm 1931, Trần Phú bị thực dân Pháp bắt tại Sài Gòn.
Sau khi bị bắt, ông bị đưa đến nhiều nơi giam giữ và bị tra khảo rất dã man.
Kẻ thù muốn ông khai ra tổ chức và các đồng chí.
Nhưng Trần Phú vẫn kiên quyết giữ bí mật.
Một người đồng chí lo lắng hỏi:
– Anh Phú, sức khỏe của anh đã yếu rồi. Anh có chịu nổi không?
Trần Phú bình tĩnh đáp:
– Thân thể có thể đau đớn, nhưng chí khí của người cách mạng không thể khuất phục.
Trong những ngày cuối đời, sức khỏe của Trần Phú suy yếu nghiêm trọng do những đòn tra tấn và điều kiện giam giữ khắc nghiệt.
Ngày 6 tháng 9 năm 1931, Trần Phú qua đời tại Nhà thương Chợ Quán, Sài Gòn, khi mới 27 tuổi.


