Trận phục kích đầu tiên
Đầu năm 1948, trung đội nhận nhiệm vụ phục kích đoàn xe quân sự Pháp trên quốc lộ.
Đêm trước trận đánh, ai nấy đều im lặng.
Lâm ngồi mài lưỡi dao bên gốc cây. Bên cạnh anh là Tư “sẹo” — chiến sĩ lớn tuổi nhất đơn vị, trên má có vết sẹo dài.
“Sợ không?” Tư hỏi.
Lâm im lặng một lúc rồi gật đầu.
Tư bật cười khẽ:
“Ai ra trận lần đầu mà chẳng sợ.”
Rạng sáng, cả trung đội bí mật áp sát con đường đất đỏ.
Họ chôn mìn tự tạo dưới mặt đường rồi ẩn nấp hai bên bờ taluy.
Khoảng gần trưa, tiếng động cơ vang lên.
Đoàn xe quân sự Pháp xuất hiện trong làn bụi mù.
“Bình tĩnh...” trung đội trưởng Hoàng thì thầm.
Chiếc xe đi đầu vừa cán qua vị trí gài mìn.
ẦM!
Một tiếng nổ long trời.
Chiếc xe bốc tung lên không trung rồi cháy dữ dội.
“Xung phong!”
Tiếng hô vang dậy.
Đạn nổ chát chúa khắp nơi. Lâm lao lên cùng đồng đội, tay siết chặt khẩu súng trường cướp được từ một lính bảo an trước đó.
Khói súng cay xè.
Một tên lính Pháp từ sau xe tải nhảy ra bắn loạn xạ. Viên đạn sượt qua tai Lâm.
Anh ngã xuống bờ cỏ, tim đập dữ dội.
Lần đầu tiên trong đời, anh đối mặt cái chết gần đến vậy.
Nhưng rồi hình ảnh cha nằm gục trước sân nhà hiện lên.
Lâm nghiến răng bóp cò.
Tên lính đổ gục.
Trận đánh chỉ kéo dài hơn mười phút.
Khi quân tiếp viện Pháp kéo tới, trung đội đã rút sâu vào rừng.
Họ thu được ba khẩu súng và nhiều đạn.
Đêm đó, cả đơn vị ăn mừng bằng nồi cháo loãng.
Nhưng niềm vui không trọn vẹn.
Một chiến sĩ trẻ tên Hưng đã hy sinh.
Cậu mới mười bảy tuổi.
Thi thể Hưng được chôn bên sườn núi dưới ánh đuốc leo lét. Không ai khóc thành tiếng, chỉ có tiếng gió rừng rì rào như lời tiễn biệt.
Lâm đứng lặng rất lâu trước nấm mộ đất mới.
Chiến tranh vừa thực sự bắt đầu.



