Anh hùng Lực lượng vũ trang

Trận phục kích đầu tiên

Chiều xuống rất nhanh trên vùng núi. Đơn vị nhận nhiệm vụ giữ một tuyến đường rừng trong đêm. Những người lính trẻ được cán bộ nhắc nhở phải giữ kỷ luật, phối hợp chặt chẽ và tuyệt đối tuân theo mệnh lệnh. Với Bế Văn Đàn, đó là một trong những lần đầu tiên anh cảm nhận rõ không khí căng thẳng của một nhiệm vụ chiến đấu.

Cao Bằng14/08/2026Xã Hữu Kiệm (Đoàn xã Hữu Kiệm)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Trận phục kích đầu tiên

Chiều xuống rất nhanh trên vùng núi.

Đơn vị nhận nhiệm vụ giữ một tuyến đường rừng trong đêm. Những người lính trẻ được cán bộ nhắc nhở phải giữ kỷ luật, phối hợp chặt chẽ và tuyệt đối tuân theo mệnh lệnh.

Với Bế Văn Đàn, đó là một trong những lần đầu tiên anh cảm nhận rõ không khí căng thẳng của một nhiệm vụ chiến đấu.


Chờ trong im lặng

Trời tối dần.

Những người lính vào vị trí được phân công.

Không ai nói chuyện lớn tiếng.

Bế Văn Đàn ngồi cạnh một người đồng đội trẻ.

Người bạn khẽ hỏi:

– Đàn, cậu có hồi hộp không?

Đàn đáp:

– Có.

– Tôi cũng vậy.

Đàn nhìn về phía trước:

– Cứ bình tĩnh. Làm đúng nhiệm vụ của mình.

Người bạn gật đầu.


Âm thanh từ xa

Một lúc lâu sau, từ phía con đường vọng lại những âm thanh mơ hồ.

Mọi người chú ý quan sát.

Tiểu đội trưởng ra hiệu giữ nguyên vị trí.

Không ai tự ý hành động.

Những phút chờ đợi dường như dài hơn bình thường.

Bế Văn Đàn nhớ đến những bài học trên thao trường: kỷ luật, bình tĩnh và phối hợp với đồng đội.


Khoảnh khắc căng thẳng

Khi tình huống xảy ra, người chỉ huy phát lệnh.

Các chiến sĩ thực hiện đúng nhiệm vụ đã được giao.

Không ai hành động riêng lẻ.

Trong những phút căng thẳng ấy, Bế Văn Đàn luôn giữ liên lạc với người bên cạnh.

Một đồng đội hơi bối rối.

Đàn nhắc:

– Bình tĩnh!

Người kia lấy lại tinh thần và tiếp tục thực hiện nhiệm vụ.


Sau nhiệm vụ

Khi tình hình đã lắng xuống, đơn vị tập hợp lại.

Tiểu đội trưởng kiểm tra quân số.

– Đủ người chưa?

Một chiến sĩ đáp:

– Báo cáo, đủ!

Mọi người thở phào.

Không ai nói nhiều.

Một người lính trẻ nhìn Bế Văn Đàn:

– Đây là lần đầu tôi tham gia một nhiệm vụ như thế.

Đàn cười:

– Tôi cũng vậy.

– Cậu không sợ à?

– Có chứ. Nhưng có anh em bên cạnh thì mình bình tĩnh hơn.


Đêm ấy, khi trở về nơi nghỉ, Bế Văn Đàn ngồi bên bếp lửa.

Anh không kể về nhiệm vụ bằng những lời lớn lao.

Anh chỉ nhớ đến những gương mặt đồng đội và những phút giây mọi người cùng giữ vững đội hình.

Trận phục kích đầu tiên, nếu có, có lẽ không phải là lúc người lính trẻ trở thành một con người khác.

Đó chỉ là một bước trong quá trình trưởng thành.

Từ một chàng trai quen với núi rừng quê nhà, anh dần học cách trở thành một người lính biết kỷ luật, bình tĩnh và đặt nhiệm vụ chung lên trên sự lo lắng của riêng mình.

Và điều đáng nhớ nhất sau một nhiệm vụ căng thẳng không phải là sự hồi hộp.

Mà là câu hỏi mọi người luôn hỏi nhau:

“Anh em có đủ cả không?”

Bởi với người lính, đồng đội luôn là điều quan trọng nhất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn