Trận phục kích ở một con đường rừng
một buổi sáng sương mù dày đặc. Đơn vị tôi nhận tin có một đoàn xe tiếp tế của quân Pháp sẽ đi qua con đường độc đạo men theo sườn núi.
Chúng tôi được lệnh phục kích. Không ai nói nhiều. Mỗi người tự kiểm tra lại vũ khí, siết chặt dây ba lô, rồi tản vào vị trí đã được chọn từ trước.
Tôi nằm sát một mô đất, cỏ ướt thấm lạnh vào vai. Trước mặt là con đường đất hẹp, chỉ đủ một xe đi lọt. Im lặng đến mức có thể nghe rõ tiếng tim mình đập.
Rồi tiếng động cơ vang lên.
Đầu tiên là một chiếc xe đi đầu. Nó chậm rãi lăn qua lớp sương. Sau đó là thêm xe nữa. Khi cả đoàn đã lọt vào “vùng chết”, hiệu lệnh được truyền đi rất nhanh—không phải bằng lời, mà bằng tín hiệu đã được thống nhất từ trước.
Một tiếng nổ vang lên ở đầu đội hình. Cả khu rừng như rung chuyển. Tôi nhớ rất rõ khoảnh khắc ấy: không còn là sợ hay nghĩ nữa, chỉ còn phản xạ. Mọi thứ diễn ra rất nhanh, tiếng súng, tiếng hô, tiếng lá cây rơi xào xạc.
Nhưng điều tôi nhớ nhất không phải sự hỗn loạn, mà là sự im lặng ngay sau đó—một khoảng lặng nặng trĩu, khi khói súng tan đi và rừng lại trở về với tiếng gió.
Sau trận ấy, chúng tôi rút lui ngay. Không ai ở lại lâu hơn cần thiết. Trong kháng chiến, đánh xong là phải đi, vì địch có thể phản kích bất cứ lúc nào.
Đêm đó, khi đã về tới căn cứ, chúng tôi không nói về chiến thắng. Chỉ có bát cơm nắm chia nhau, và vài người im lặng khâu lại vết thương.


